{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

quán ăn của ta thông đến bắc tống

Quán ăn Của Ta Thông đến Bắc Tống

“Tiểu sinh Tô Thức, cùng với đệ đệ từ Mi Châu tiến kinh ứng thí, nhớ nhung hương vị cố hương, quý điếm có món ăn Thục địa nào không?” “Có chứ! Quán của chúng tôi chính là Xuyên Phạn Điếm (Quán cơm Tứ Xuyên)!” Kể từ khi Ngô Minh mở ra cánh cửa thông tới năm 1056, hắn không còn phải lo lắng về việc kinh doanh quán ăn nữa. ... “Ngô Lâu phía nam châu là quán rượu đứng đầu kinh sư, khách đến uống rượu thường có hơn ngàn người. Phàm là trong tửu điếm, bất kể là ai, đều phải xếp số thứ tự mới được vào. Dù chỉ một mình uống rượu, chén đĩa cũng dùng loại lưu ly hạng nhất. Các món điểm tâm và rau xanh của họ, không gì là không tinh sạch, trà nước lạnh, đều có thể rót thêm. Lại còn có các món như Hồi Oa Nhục (Thịt heo hai lần luộc), Ngư Hương Nhục Ti (Thịt heo xé sợi vị cá), Phấn Chưng Nhục (Thịt heo hấp bột gạo), mỗi phần chỉ có một trăm văn tiền.” — Trích từ “Đông Kinh Mộng Hoa Lục”
thảo giới xưng vương

Thảo Giới Xưng Vương

Nguyệt Quan Dịch

Đón dâu trên đường chú rể chết thảm, vì bảo đảm hào môn thông gia, tân nương lại muốn ta người sư gia này thế thân thay ca?


Tag: Không tưởng, xuyên qua, nghịch tập, sát phạt quả đoán, xấu bụng

[xuyên không trọng sinh] nữ phụ kiều nhuyễn trong văn thập niên sau khi biết trước kịch bản. FULL

[xuyên Không Trọng Sinh] Nữ Phụ Kiều Nhuyễn Trong Văn Thập Niên Sau Khi Biết Trước Kịch Bản.

Ngải Thu Thu phát hiện là một nhân vật phụ xuất hiện bay màu trong một cuốn tiểu thuyết niên đại. Ai cũng rằng, trong những câu chuyện niên đại về nữ chính trọng sinh, kịch bản luôn là gặp quý nhân, gắn kết với nam chính từ đó một bước nghịch tập.

Thế nhưng xảy vấn đề . Cô - một nhân vật phụ - chính là vợ nguyên phối của nam chính, hơn nữa khi liên kết với hệ thống còn mất trí nhớ.

Điều tồi tệ hơn là, nam chính cũng mất trí nhớ luôn .

May mắn , cả cô và nam chính đều còn sót vài mảnh ký ức vụn vặt. Cô hệ thống nên là vợ của nam chính, là ruột của con trai ; nam chính cũng dần dần nghi ngờ cô chính là vợ kết tóc của .

điều bất hạnh là, hình như cô từng "tra" cả hai cha con nam chính, còn nghi vấn bỏ chồng bỏ con.

Trong cuộc sống thường nhật khi kết hôn, Ngải Thu Thu luôn cảm động nghĩ rằng Lục Văn Viễn đối xử với thật , nhất định đối xử với hơn nữa. ngay giây tiếp theo, cô Lục Văn Viễn cho tức đến bốc khói đầu: "Lục Văn Viễn, em cãi với đều là lý do cả đấy!"

Trong cuộc sống thường nhật khi kết hôn, Lục Văn Viễn luôn nghĩ, chỉ cần cô còn vô lý giận thêm một nữa thôi, sẽ thẳng bao giờ đầu .

Cả khu tập thể đều nghĩ cặp vợ chồng cãi xong nhất định sẽ ly hôn. Sau n giằng co, hàng xóm láng giềng cũng quen dần: cặp sáng cãi tối hòa, tối cãi sáng hòa, cứ như là chào hỏi . Ly hôn á? Ai ly hôn chứ hai chắc chắn bao giờ ly hôn.

Sau , Ngải Thu Thu thử dò xét: Chết tiệt, lẽ nhớ ? Nhớ liệu đòi ly hôn nhỉ?

Sau , Lục Văn Viễn cũng liên tục thử lòng: "Em nhớ ? Em thật sự nhớ ? Em thử lừa thêm một nữa xem?"

Tag nội dung: Vả mặt, Hệ thống, Xuyên thư, Truyện niên đại, Sa điêu (hài hước).

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ngải Thu Thu, Lục Văn Viễn  

Tóm tắt một câu: Mỗi đều là nhân vật chính của chính .

Lập ý: Yêu thương lẫn , cùng tạo nên điều ; mỗi đều là nhân vật chính trong cuộc đời .
trở lại thập niên 90, tôi chỉ muốn kiếm tiền

Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền

Sống một , Tô Tiêu Tiêu trở về cái năm mà cô ép gả.

Lần , cô còn trốn chạy nữa. Cô quyết định hủy hôn, đối phó với những kẻ cực phẩm, tự kiếm tiền, mua nhà, học cấp 3 lên đại học. Cô khởi nghiệp, giàu, biến một ván bài tưởng chừng thua trắng thành một cuộc sống huy hoàng, trở đỉnh cao và để bất kỳ tiếc nuối nào.



Bà lão Ân thẳng cô, ánh mắt đục ngầu như xuyên thấu tận đáy lòng cô, khiến Tô Tiêu Tiêu cảm thấy sởn gai ốc. Mãi , cô mới bà lão Ân khẽ : “Ngày Rằm tháng Bảy, quỷ môn quan mở. Con trở về ngày đó ?”

“Bà Ân…” Tim Tô Tiêu Tiêu đập thình thịch, buột miệng : “Cháu là , ma.”

Ánh mắt bà lão Ân mơ màng, bà bóp bóp các ngón tay, từ từ : “Kiếp của con, dùng sáu mươi năm cuối đời của , để đổi lấy một đời tình duyên với con ở kiếp .”

Dùng sáu mươi năm cuối đời để đổi lấy một đời tình duyên với cô?



Một nào đó xuất hiện: "Thật em vẫn còn một tiếc nuối, đó chính là !"

Tô Tiêu Tiêu thẳng thắn tuyên bố: " yêu đương, chỉ tiền!"

Người nào đó liền đáp: "Vậy em xem đáng giá bao nhiêu, bán rẻ cho em !"



Tác giả nhiều tác phẩm thành, mỗi tác phẩm đều đảm bảo kết thúc. Mời các bạn yên tâm !

 
thập niên 70: nữ phụ trà xanh gả cho sĩ quan được cưng như bảo bối FULL

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan được Cưng Như Bảo Bối

“Da trắng mặt xinh tiểu xanh” x “Ngoài lạnh trong ấm cuồng sủng vợ”

Sau tai nạn máy bay, siêu quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên .

Kiếp cô là trẻ mồ côi mà xuyên một đại gia đình ở thập niên bảy mươi.

Hai trai một lòng cưng chiều cô, cha cũng nâng cô trong lòng bàn tay.

Hơn nữa ở thời đại ăn đủ no mặc đủ ấm , trong nhà ai cũng công việc chính thức còn cô là trụ cột của đội múa.

Khương Thanh Nhu khao khát tình nên chớp chớp mắt cảm thấy tuy thời đại phần lạc hậu nhưng ông trời đối với cô cũng tệ.

Chỉ vài ngày cô bi thương phát hiện chỉ là nhân vật đối chiếu của nữ chính trong truyện niên đại. Cô và cả gia đình tồn tại chỉ để phản diện đối lập với gia đình nữ chính.

Nữ chính cầm trong tay kịch bản “vả mặt”, giả heo ăn thịt hổ. Theo diễn biến cốt truyện, cả nhà Khương Thanh Nhu sẽ nữ chính sắp đặt trở thành vật hi sinh, một ai kết cục .

Khương Thanh Nhu khẽ nhướng mày.

Giả heo ăn thịt hổ ? Giả bạch liên hoa ? Hừm, sợ quá .

Trong tuyển chọn đầu tiên, cô dựa điệu múa dân tộc Thái mà tỏa sáng rực rỡ. Chỉ là cô nam chính nguyên tác tên Vũ Tư Minh thế nào cũng mắt.

Rõ ràng hợp gu thẩm mỹ của cô, mà mù quáng trúng nữ chính.

Sầm Thời là thanh niên tài giỏi, tuổi còn trẻ cán bộ thế nhưng chậm chạp tìm đối tượng. Lần trở về đơn vị nhận mệnh lệnh từ cấp .

Bề ngoài là bảo tạm thời đến đoàn văn công giám khảo tuyển chọn, thực tế là để chọn vợ.

Anh buồn ngủ suốt cả buổi. Chỉ cô gái múa điệu Thái khiến nhịn , vì thế cho cô một cơ hội thể hiện.

Thế nhưng vì ánh mắt cô càng lúc càng đúng?

Thương hại?

Đồng cảm?

Sao còn có cả chút... háo sắc?

 
thập niên 70: trọng sinh vả mặt chồng cũ, cướp lại không gian bàn tay vàng FULL

Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng

Kiếp , Tô Thanh Nhiễm thủ tiết sống suốt hai mươi năm, còn chồng nuôi con riêng của và tình nhân.

Cuối cùng nhận tin nhà qua đời vì "tai nạn", còn cô chẳng qua cũng chỉ là tấm bia đỡ đạn chồng lôi chắn mũi dùi dư luận.

Trước lúc chết, cô tự tay kết liễu ả tiểu thư đỏng đảnh , ngờ ông trời rủ lòng thương, cho cô sống thời điểm khi kết hôn!

Sau khi trùng sinh, Tô Thanh Nhiễm dứt khoát hủy hôn, đòi tín vật định tình.

Kiếp , chiếc vòng ngọc gã chồng tồi tặng cho đại tiểu thư nhà tư bản, mãi đến lúc chết cô mới đó là một gian linh tuyền!

Linh tuyền thể dưỡng nhan , cường kiện thể! Không gian thể dự trữ vật tư, trồng trọt lương thực!

Tô Thanh Nhiễm: Cướp đồ của cô, tất cả trả hết!

Kiếp còn cô lá chắn, quan hệ giữa gã chồng tồi và đại tiểu thư nhà tư bản nhanh chóng dân làng phát hiện.

Gã chồng tồi vì chuyện mà hết đường thăng tiến.

Bàn tay vàng của đại tiểu thư cũng mất tiêu.

Cuộc sống của hai kẻ đó gà bay chó sủa, chẳng còn cảnh ân ân ái ái, cầm sắt hài hòa như kiếp .

Ngược sang Tô Thanh Nhiễm, cô dựa linh tuyền dưỡng thành một mỹ nhân kiều diễm nức tiếng mười dặm tám hương, dựa việc buôn bán ngược xuôi mà vô tình trở thành hộ vạn đồng!

Cuộc sống nhỏ trôi qua thật mỹ mãn! Chỉ là bên cạnh lúc nào cũng một sĩ quan lạnh lùng cứ trêu ghẹo cô: "Nhiễm Nhiễm, em sờ thử xem cơ bụng to ?"

 
mỹ nhân bệnh tật trà xanh "sát" điên rồ [mau xuyên] FULL

Mỹ Nhân Bệnh Tật Trà Xanh "sát" điên Rồ [mau Xuyên]

Thời Nguyệt khi chết vì bệnh tật thì hệ thống Trà Xanh trói buộc để thực hiện các nhiệm vụ công lược.

Hệ thống Trà Xanh: "Dựa theo tư liệu hệ thống, thế gian đều yêu xanh. Từ hôm nay ký chủ bắt đầu nghiên cứu các kỹ năng cần thiết của xanh: giả thanh thuần, đóng vai yếu đuối, giọng nũng nịu."

Thời Nguyệt tao nhã mím môi, nhẹ nhàng lắc đầu. Trong giới danh viện ai cô, cô xuất danh môn, khí chất vô song, dáng vẻ tuyệt thế, vô đàn ông coi là "đóa hoa đỉnh núi tuyết" khó lòng hái ...

Hệ thống Trà Xanh: "Hoàn thành tất cả nhiệm vụ, ký chủ thể trọng sinh."

Thời Nguyệt lật mặt trong một giây: "Chơi luôn."

Hệ thống Trà Xanh: "..."

Các thế giới nhiệm vụ (Arc):

1. Làm xanh ở học viện quý tộc: Gặp đại sư giám định xanh cấp độ tối đa thì ?

Thời Nguyệt: Cứ chiến thôi.

2. Trà xanh hào môn gãy cánh: Làm gãy chân nam chính.

Thời Nguyệt: "Anh ơi, em cố ý , em ngờ chân dễ gãy như thế."

3. Làm xanh trong show hẹn hò: Cùng thanh mai trúc mã "oan gia" cá mặn trong show.

4. Mỹ nhân bệnh tật xanh ở thập niên 80: Trà xanh nhỏ hôm nay tẩy trắng ? —— Chưa.

5. Làm xanh trong giới giải trí: Chiêu trò thế của xanh.

6. Nàng tiên cá xanh nghịch tập: Công chúa nhân ngư bình thường bỗng chốc nổi đình đám.

7. Chị gái xanh của nữ chính: Là em gái bảo chị đến tán tỉnh đấy, thực chị chồng .

8. Đại lão mạt thế lặp lặp yêu : Chào mừng bước lên con đường lối thoát là yêu .

9. Thật thiên kim đoản mệnh: Anh chỉ là quá yêu thôi, gì chứ?

10. Trà xanh nhỏ phế vật ở tinh tế: vẫn còn thể "sống dai" thêm chút nữa.

11. Cô chỉ là em gái : Anh chỉ là trai .

12. Tân Ma tôn và chú chó trung thành của nàng: Trẻ con mới chọn lựa, lớn lấy hết.

13. Trở thành thím của nam chính.

14. Cầu xin quốc gia phát cho một Omega [Nữ A Nam O].

Tóm tắt một câu: Khi diễn vai xanh, các cũng đấu .
linh quỷ hắc đạo

Linh Quỷ Hắc đạo

Watson Dịch
Chương 1: Chấp Niệm Bất Tử

Gió lạnh cắt da trên đỉnh Vạn Cốt.

Ngọn núi cao nhất giới vực Huyền Ma, nơi xương trắng chất chồng thành đồi từ những trận chiến xưa cũ, nơi máu từng chảy thành sông và tro bụi vẫn bay trong gió đêm. Sét giáng xuống từng đạo dày đặc, xé màn đêm đen ngòm thành những vết tím rực lửa, như trời đất nổi giận muốn nghiền nát kẻ dám nghịch thiên trường sinh.

Hắn đứng giữa trận pháp huyết trận còn nóng hổi, máu từ những thi thể xung quanh chảy thành vũng dưới chân hắn, dính dính, ấm ấm. Thân thể hắn cao lớn nhưng tiều tụy sau hàng trăm năm tu luyện ma đạo, da thịt tái nhợt dưới ánh sét chớp lóe, tóc dài rối bù bay trong gió bão, đôi mắt đen sâu thẳm không chút nhân tình.

Trên người hắn chằng chịt vết khắc sâu hoắm – mỗi vết là một linh hồn bị cướp về, bị ép phải hy sinh để đổi lấy thêm chút thời gian sống. Những vết khắc ấy giờ đang phát sáng yếu ớt, như đang giãy giụa lần cuối trước khi tan biến dưới lôi kiếp.

Hắn giết hết những kẻ từng gọi hắn là đồng đạo.

Giết luôn người con gái từng nằm bên hắn trong những đêm lạnh giá trên núi, từng thì thầm bên tai hắn về tương lai cùng nhau bất tử.

Cô ta đã khóc, đã van xin khi lưỡi kiếm kề cổ.

– Đừng... chúng ta đã hứa mà... anh nói sẽ cùng em trường sinh...

Hắn vẫn làm.

"Tình cảm chỉ là gánh nặng. Yêu là yếu."

Và cả Lãnh Phong – thằng bạn duy nhất từng chắn kiếm thay hắn thời thiếu niên, từng ngồi bên đống lửa ma tông cười khàn khàn, từng vỗ vai hắn.

– Mày với tao, sống chết có nhau, nhớ chưa thằng khốn?

Lãnh Phong sinh ra trong một gia tộc nhỏ bị chính đạo diệt môn vì nghi ngờ tu ma đạo. Chỉ còn thằng bé gầy nhom sống sót, lang thang trong rừng máu, đói khát đến mức ăn cả cỏ cây. Hắn gặp Lãnh Phong khi cả hai còn là thằng nhóc mồ côi trong ma tông – hắn cứu nó khỏi một trận đánh lén của đệ tử khác, chỉ vì lúc ấy hắn thấy tiện tay. Từ đó Lãnh Phong bám theo hắn, luôn cười khà khà, luôn tin rằng dù hắn có lạnh lùng đến đâu, có tàn nhẫn đến đâu, vẫn còn chút nghĩa khí cũ, chút ấm áp từ những ngày cùng nhau sống sót giữa chết chóc. Lãnh Phong từng nói, trong những đêm lạnh nhất trên núi, khi cả hai co ro bên lửa nhỏ: "Mày lạnh lùng thật, nhưng tao biết mày không để tao chết đâu."

Khi Lãnh Phong gục xuống trước lưỡi kiếm của hắn, máu loang trên nền đá lạnh, hắn chỉ nhìn hắn một lần cuối, mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn đứt quãng.

– Mày... cuối cùng cũng chỉ còn một mình thôi... đồ khốn nạn... tao tin mày sai rồi...

Hắn không đáp.

"Mày hiểu lầm tao rồi, Lãnh Phong. Tao chưa bao giờ có nghĩa khí. Chỉ có chấp niệm bất tử thôi – thứ duy nhất đáng để giữ."

Xung quanh hắn giờ chỉ còn xác chết. Xương trắng chất chồng dưới chân núi, gió cuốn tro bụi bay mù mịt. Hắn đứng đó, một mình giữa đống chết chóc do chính tay hắn tạo ra.

Hắn đã làm tất cả vì bất tử.

Từ ngày còn là thằng nhóc mồ côi trong ma tông, hắn đã biết thế giới này chỉ có kẻ mạnh sống. Hắn tu ma đạo, khắc linh hồn vào thân, cướp thọ nguyên, giết người không chớp mắt. Hắn nghĩ đó là đúng. Hắn nghĩ đó là con đường duy nhất.

Nhưng giờ đây, khi lôi kiếp giáng xuống, hắn mới thấy tiếc.

Tiếc vì chưa đủ mạnh.

Tiếc vì vẫn còn những kẻ từng là "bằng hữu", từng là "tình", khiến hắn do dự một sát na trước khi ra tay.

Những lời ấy giờ vang vọng trong đầu hắn, như dao cắt.

Nhưng hắn đẩy chúng đi.

"Yếu đuối. Chỉ là yếu đuối. Kiếp sau, không còn nữa."

Đạo sét cuối cùng rơi xuống như cột trụ trời sập xuống. Nhục thân hắn tan nát, da thịt cháy đen, xương lộ ra trắng hếu. Những vết khắc trên người bùng nổ như lửa địa ngục thiêu đốt từ bên trong. Linh hồn hắn vỡ vụn thành nghìn mảnh, đau đớn đến mức không còn tiếng hét nào thoát ra được.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn không sợ hãi cái chết.

Chỉ có tiếc nuối – tiếc nuối đến phát điên, đến mức đau thấu xương tủy, đến mức hắn muốn gào lên giữa trời đất.

"Chưa đủ. Còn lâu mới đủ. Nếu có kiếp sau, hắn sẽ tàn nhẫn hơn, không do dự nữa. Sẽ giết hết trước khi chúng kịp trở thành gánh nặng."

Rồi hết thảy chìm vào bóng tối tuyệt đối, lạnh lẽo, không tiếng động.

Hắn chết.

 
đại thừa kỳ tài hữu nghịch tập hệ thống FULL

đại Thừa Kỳ Tài Hữu Nghịch Tập Hệ Thống

Giang Ly xuyên qua tới, phát hiện không có bàn tay vàng, chỉ có thể thành thành thật thật tu luyện, năm trăm năm về sau, hắn trở thành Cửu Châu người mạnh nhất, đột nhiên xuất hiện một cái hệ thống, nói khả năng giúp đỡ túc chủ theo Luyện Khí kỳ nghịch tập trở thành Cửu Châu đệ nhất nhân.

Giang Ly nhìn xem nhiệm vụ thứ nhất, lâm vào trầm tư.

"Mời túc chủ đánh bại ngươi đường ca (luyện khí sáu tầng)."

"Ngươi hệ thống này trì hoãn thật nghiêm trọng a."

--------------------

Cùng tác bộ "Ai bảo hắn tu tiên" làm mưa gió một thời
vạn cổ đệ nhất tông

Vạn Cổ đệ Nhất Tông

Ta là ai? Ta chính là con đường tắt của thiên địa.

Kẻ bị thiên hạ cười chê là phế vật, trong mắt bản tọa chỉ là ngọc thô chưa mài. Thứ bị gọi là rác rưởi, chẳng qua là chưa gặp được người dẫn đường. Chỉ cần một bước theo ta, vận mệnh lập tức đổi chiều, một ngày hóa long, rung chuyển cửu thiên.

Thánh tôn cao cao tại thượng ư? Hoàng đế thống lĩnh vạn dân ư? Trong mắt bản tọa, cũng chỉ là người tu luyện hơi vất vả hơn một chút mà thôi. Có tâm thì thu làm đệ tử gác cổng, có duyên thì cho đứng ngoài sơn môn nghe đạo, đã là ân điển lớn lao.

Thần khí ư? Pháp bảo ư? Đó chỉ là đồ chơi để đệ tử bản tọa tập tay. Mỗi người vài món, dùng chán thì đổi, hỏng thì ném, thiên địa rộng lớn, bảo vật thiếu gì.

Còn ta lạnh lùng khó tính hay thân thiện dễ gần?

Với địch, bản tọa là thiên tai giáng thế.

Với người nhà, bản tọa là chỗ dựa vĩnh hằng.

Theo ta, không cần thiên phú nghịch thiên, không cần xuất thân hiển hách. Chỉ cần một chữ — trung. Trung với bản tọa, bản tọa cho ngươi cả một kỷ nguyên.
ta là tham quan, các nàng lại nói ta là trung thần! FULL

Ta Là Tham Quan, Các Nàng Lại Nói Ta Là Trung Thần!

Thanh Chưng Dịch
Lâm Bắc Phàm xuyên càng nguy hiểm cao võ thế giới, khóa lại tham quan hệ thống.

Chỉ có làm tham quan mới có thể mạnh lên, đây không phải náo sao?

Vì mạnh lên, hắn đành phải tham ô nhận hối lộ, trung gian kiếm lời túi riêng, lấy quyền mưu tư, trở thành người người phỉ nhổ, hận không thể giết cho sướng cự tham.

Nhưng là sau lưng, lại đem chính mình tham tới tiền tài phát ra đến bách tính bên trong, không lưu một tia.

Một bên mang tiếng xấu, một bên kiêm tể thiên hạ!

Biết rõ nói ra chân tướng Nữ Đế yên lặng rơi lệ: "Ái khanh, ủy khuất ngươi, buổi tối đến trẫm tẩm cung!"

Biết rõ nói ra chân tướng tài nữ các giai nhân: "Đại nhân, vô luận đại gia nhìn ngươi thế nào, thiếp thân cùng ngươi đồng sinh cộng tử!"

Biết rõ nói ra chân tướng giang hồ hiệp nữ nhóm: "Muốn Lâm đại nhân mệnh, từ trên người ta bước qua đi!"

Những người khác hỏng mất: "Hắn rõ ràng là cự tham, các ngươi còn che chở hắn?"
vừa thành tiên thần, con cháu cầu ta xuất sơn FULL

Vừa Thành Tiên Thần, Con Cháu Cầu Ta Xuất Sơn

p/s: Bản dịch nhé

Đầu thai trở thành Cảnh Triều Lập Quốc vị thứ nhất thái tử, Khương Trường Sinh vừa ra đời liền bị gian nhân đánh tráo, sau được đưa đến một đạo trong quan, trở thành một tên phổ thông tiểu đạo sĩ.

Từ thái tử đến không người hỏi thăm tiểu đạo sĩ, nhân sinh rơi xuống, cũng may Khương Trường Sinh mở ra sinh tồn hệ thống, vô hạn tuổi thọ, chỉ cần vượt qua nhân sinh gặp trắc trở, liền có thể thu hoạch được sinh tồn ban thưởng.

Kém chút bị sư huynh luyện công ngộ sát, may mắn sống sót, thu hoạch được thần ảnh chân.

Gặp phải địa chấn, hiểm bị xà nhà đập chết, thu hoạch được chín tìm Thiên Long bước.

Yêu ma tứ loạn kinh thành, bình an vượt qua, thu hoạch được pháp bảo Hàng Ma xử.......

Vương triều san sát, yêu ma hoành hành, Võ Đạo Trấn Thế, đây là một cái không có tiên thế giới của thần, đạo pháp ẩn vào triều đình, sơn dã.

300 năm sau.

Cảnh Triều tại cường thịnh lúc nghênh đón suy vong, chư hầu cùng xuất hiện, Thiên tử biến thành kiêu hùng trong tay khôi lỗi, phân liệt vương triều, chinh phạt hơn mười năm, quốc lực hạ xuống thấp nhất, xung quanh dị tộc thừa cơ xâm lấn, dân chúng lầm than, Nhân gian hóa thành Địa Ngục.

Hoàng đế bù nhìn Khương Huyền Chân đi vào đạo quán trước, quỳ lạy thút thít: “Tử tôn bất hiếu, vô lực hồi thiên, xin mời tổ tông đăng cơ, lại nối tiếp ta đại cảnh 300 năm!”