{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
còn ra thể thống gì nữa (thành hà thể thống) [2026] FULL

Còn Ra Thể Thống Gì Nữa (thành Hà Thể Thống) [2026]

Nữ chính quỳ cứng đờ tại chỗ, trong đầu hồi tưởng từng lời cử chỉ của tên bạo quân từ lúc gặp mặt đến giờ. Cuối cùng kìm mà lên tiếng thăm dò nữa: 

“... Bệ hạ?” 

Tên bạo quân đương triều ngoái đầu , vẻ mặt cực kỳ mất kiên nhẫn: “Còn chuyện gì nữa?” 

Nữ chính hỏi như kẻ mộng du: “How are you?”

____

Bản Edit mới 2026. Chương gốc dài quá, 12k-20k chữ nên tách các chương nhỏ nhé!

 
giả câm gả cho thái tử lắm mồm FULL

Giả Câm Gả Cho Thái Tử Lắm Mồm

Ta vào cung ba năm, dựa vào giả câm để giữ mạng.

Thái tử điện hạ lại vì cái miệng quá lắm lời, mắng đến chín vị đại thần phải từ quan không làm nữa.

Hoàng thượng nổi giận đùng đùng, tại chỗ ban hôn:

“Ngươi không phải thích nói lắm sao? Trẫm tìm cho ngươi một kẻ không nói được!”

Trước khi thành thân, Hoàng hậu nương nương nắm tay ta, trong mắt hàm ý sâu xa:

“Đứa nhỏ, ủy khuất cho con rồi, nhưng chuyện này có lẽ lại là việc tốt.”

Ta rũ mắt không nói.

Đêm tân hôn, Thái tử ngồi bên mép giường, bắt đầu màn độc diễn của hắn.

Từ thời chính mắng đến hậu cung, từ triều thần mắng đến hoàng thất.

Ta lặng lẽ nghe, trong lòng âm thầm ghi nhớ từng câu từng chữ.

Ba tháng sau, Thái tử rốt cuộc phát hiện ra một chuyện?
giang kiến nguyệt FULL

Giang Kiến Nguyệt

Ta là bạch nguyệt quang đã sớm cùng bệ hạ lạnh nhạt nhiều năm.

Suốt mấy năm qua ta đóng cửa không ra ngoài, còn hắn thì dần dần có đủ tam cung lục viện.

Cho đến khi một vị tần phi không được sủng ái lâm bệnh nặng. Trước lúc lâm chung, nàng đem công chúa của mình gửi gắm cho ta.

Bàn tay nhỏ bé của công chúa nắm lấy ta, giọng mềm mại khẽ gọi:

“Mẫu phi.”

Chỉ một tiếng ấy, lòng ta đã mềm nhũn.

Dù sao ta cũng đã mất đi hai đứa con, từ đó không thể sinh dưỡng nữa.

Chi bằng giữ nàng bên mình, coi như có người bầu bạn giải sầu.

Nào ngờ đám người mới nhập cung ấy không biết trời cao đất dày, thấy ta thất thế đã lâu, liền tùy ý ức hiếp công chúa, cười cợt mua vui.

Hôm ấy, ta vốn xưa nay không tranh với đời, lại đột nhiên đổi hẳn thái độ.

Ta xông thẳng ra khỏi cung môn, gặp ai liền tát kẻ đó.

Xem ra bọn họ hưởng phú quý quá lâu, đến nỗi quên mất một điều — Bạch nguyệt quang chỉ là không muốn tranh, chứ không phải đã chết. 

...
họa đường xuân FULL

Họa đường Xuân

Cưu Sâm Dịch
Ta tiến cung mười năm, vẫn luôn là một vị quý nhân không được sủng ái.

Không tranh sủng, cũng không có bản lĩnh giữ con ruột ở bên người, đành phải thuận theo dòng, chọn phe mà đứng, chỉ cầu bảo toàn tính mạng.

Khi quý phi bị phế, phải rời khỏi cung, ai nấy đều giẫm lên nàng một cước, ta cũng buộc lòng phải ức hiếp tam hoàng tử của nàng.

Thế nhưng trong chốn hậu cung này, từ trước tới nay đều là kẻ khác ức hiếp ta, ta nào biết làm sao để ức hiếp người khác.

Ta gãi gãi đầu, đành đưa khối bánh táo hoa do chính tay mình làm cho tam hoàng tử:

"Ngươi chỉ xứng ăn loại điểm tâm hạ đẳng này!"

Tam hoàng tử chín tuổi nắm chặt khối bánh táo hoa, lặng lẽ đứng trong bóng cây, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm ta thật lâu, như thể đã thấu suốt cái bản tính hữu dũng vô mưu mà ta đang cố làm ra vẻ.

Việc ức hiếp tam hoàng tử là đúng, bởi đêm đó, bệ hạ đã lật thẻ bài của ta.

Nửa năm chưa từng được thị tẩm, ta vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, luống cuống thu dọn bàn trang điểm phủ bụi đã lâu.

Tối đến, lúc Bùi Dung đến, chẳng buồn để ý tới đóa trâm ngọc ta lau kỹ đến nhường nào, cũng không màng đến chiếc váy lụa cũ đã sờn chỉ ta mặc, lại càng chẳng chú ý đến chiếc khăn tay ta sắp vặn rách.

Hắn khép trang sách lại, xoa nhẹ mi tâm đầy mỏi mệt.

Vị đế vương luôn giấu kín hỉ nộ, hiếm khi mỉm cười ôn hòa với ta:

"Những năm ngươi vào cung, vẫn luôn không tranh không đoạt, dịu dàng an phận, rất tốt.

"Trẫm hỏi ngươi, có muốn nuôi một đứa trẻ hay không?"
không quá muộn FULL

Không Quá Muộn

Ảnh vệ của Lục đại nhân lén lút mò tới Giáo Phường Ty, định bắt cóc cô nương Tử Uyển về phủ để giúp đại nhân giải "loại độc nguy cấp".  

Nào ngờ, chiếc áo choàng vừa chụp xuống lại chụp trúng ta – một người qua đường vô danh.  

Lục đại nhân đã bị độc làm đến thần trí mơ hồ, ta đành phải cắn răng, cứng đầu giúp người một lần.  

Ai ngờ, từ đó trở đi, cứ đêm xuống lại có một chiếc áo choàng lặng lẽ "hốt" ta đi.  

Hắn đã nếm được mùi vị, còn ta thì muốn khóc mà không ra nước mắt.  

"Lục đại nhân, xin ngài buông tha ta đi, ta thực sự không phải Uyển Uyển của ngài!"  

"Ừ, Vãn Vãn ngoan, mãi mãi là của ta."  

...  

Có gì đó không đúng lắm thì phải?!  
khuynh thành tuyệt sủng: thái tử điện hạ quá mức quyến rũ

Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử điện Hạ Quá Mức Quyến Rũ

Lịch up truyện: Mỗi 10-20 chương nhoaa

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Huyền huyễn, Dị thế, Xuyên việt, Dị năng, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước, Sảng văn, Nữ cường

Văn án:

Nàng là nữ vương dị năng của thời mạt thế, cùng tang thi vương đồng quy vu tận, linh hồn xuyên đến một đại lục khác. Người mẫu độc ác bỏ phụ bỏ con, còn phụ xinh thì thần bí và kín tiếng.

Không sợ dị năng khó khai mở, vì nàng vị Thái tử bệnh tật nhiễm độc để hấp thu vô tận, chính là nguồn kích hoạt dị năng của nàng.

Trêu chọc và trêu chọc, nào rốt cuộc là ai dung túng cho ai. Mỹ nhân trêu ghẹo, rốt cuộc là ai loạn nhịp tim , chỉ chờ hóa thành sói để nuốt trọn bụng.

Sống nữa, vương giả quy lai, Thái tử kề bên, thiên hạ là của !

Đây chính là câu chuyện về một nữ vương dị năng xuyên đến đại lục huyền huyễn, bắt đầu cuộc đời sủng ái, kết khế linh thực, nghiên cứu minh văn, đánh quái thăng cấp, "lừa" một Thái tử chó săn phúc hắc, quyến rũ, để cùng đến đỉnh cao huy hoàng của cuộc đời.

PS: Nam nữ chính trong sạch cả thể xác lẫn tâm hồn, sủng, song cường.

Lưu ý của editor: Truyện buff nữ mạnh, cả nam chính nữa, ai thuộc team buff thì hoan nghênh nhảy hố. Còn ai cảm thấy vô lý, mong chớ buông lời nặng ý.
lan như ngọc FULL

Lan Như Ngọc

Năm ấy thu săn, một con sói vương trán trắng phá vỡ vòng vây của thị vệ, lao thẳng về phía phượng giá!

Trong lúc mọi người kinh hoàng thất sắc, chính Khang vương Triệu Dục đã xông ra, tay không bóp nghẹt họng sói!

Hắn nhanh tay dùng đoản kiếm rạch bụng sói, rồi dâng tấm da còn đang rỉ máu đến trước mặt ta:

 "Chi Lan, thế gian này chỉ có nàng mới xứng khoác tấm da thú do chính tay bổn vương săn được."

Vào ngày sinh thần ta, hắn thuê trọn toàn bộ họa mi trên sông hộ thành, vì ta mà thả vạn ngọn đăng hỏa rực sáng cả đêm dài.

Ta đã từng nghĩ, mình chính là tình yêu duy nhất của đời hắn!

Cho đến đêm động phòng hoa chúc, hắn say khướt, đôi mắt mông lung vuốt ve gương mặt ta, trong miệng khẽ gọi: 

"Mai nhi..."

Ta bừng tỉnh trong bàng hoàng!

Hóa ra hắn yêu, chỉ là gương mặt giống hệt nốt chu sa trong lòng hắn...
nữ tôn chi hi viên

Nữ Tôn Chi Hi Viên

Dạ Tử Vũ Dịch
Editor: Đại Tinh Linh

Số chương: 97 chương-Hoàn

Thể loại : Ngôn tình, nữ tôn, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Ngọt sủng, Trạch đấu, Cung đình hầu tước, yêu sâu sắc, 1v1.

Câu chuyện kể về nữ chính là một nữ chủ có tam quan bình thường lại gặp nhiều may mắn khi xuyên tới thế giới cổ đại mà nơi này nam nhiều nữ lại ít, nhưng vẫn kiên trì 1vs 1 cô nương.

Nữ chủ thực may mắn gặp một vị  công tử ôn nhuận như ngọc, bất hạnh chính là nàng hiện tại thân phận là —— nam nhân! ( nữ chủ giả trang nam nhân)

Nữ chủ thực may mắn cùng vị  công tử đó  lưỡng tình tương duyệt ( tức là cùng yêu đối phương), bất hạnh chính là nàng ở  thế giới này có thanh danh đó là toàn dân hảo thê chủ!

Vì thế phiền toái nhiều như lông trâu, làm  công tử  nhà nàng máu ghen tuông bay tứ tung, có dấu hiệu  cuồng bạo.
oanh thời FULL

Oanh Thời

Tân phi mới nhập cung đều phải tới vấn an Hoàng hậu.

Ta ngồi ở vị trí cao, lặng lẽ nhìn Tạ Tương đang quỳ trước mặt.

Gương mặt kia, có bảy phần tương tự ta.

Bởi vì từ đầu đến cuối, ta chỉ là thế thân của nàng.

Sau này, bệ hạ đích thân tới tẩm cung của ta, chậm rãi nói:

“Oanh Thời, trẫm định lập Nam Phong làm Hoàng hậu. Sắc phong nàng làm Hoàng quý phi, được chứ?”

Ta nhìn hắn, đáy mắt là một mảnh băng lạnh. 

...
phu quân có bạch nguyệt quang, ta quay đầu đoạt cả hầu phủ FULL

Phu Quân Có Bạch Nguyệt Quang, Ta Quay đầu đoạt Cả Hầu Phủ

Phu quân ta đem lòng yêu một thuyền nương trên họa phường, còn nói vì nàng mà phong tâm tỏa ái.

Vì thế, trong đêm tân hôn, ta âm thầm thêm một liều thuốc mạnh.

Hắn toàn thân mềm nhũn, ánh mắt vẫn cố chấp, nghiến răng nói rằng trong lòng hắn vĩnh viễn chỉ có Thanh Y.

Ta chỉ khẽ cười.

“Ai cần tấm chân tình của chàng chứ?”
phúc tinh thật giả FULL

Phúc Tinh Thật Giả

Thập Vệ Dịch
A tỷ từ nhỏ đã tâm cao khí ngạo, phàm chuyện gì cũng muốn tranh cường hiếu thắng.

 Còn ta tính tình nhu nhược, chẳng màng tranh đoạt với đời.

 Rõ ràng là cùng một phụ mẫu sinh ra, rõ ràng chỉ cách nhau một tuổi.

 Tỷ ấy là Quận chúa cao cao tại thượng, còn ta chỉ là nhị tiểu thư mờ nhạt giữa đám đông. 

Vốn tưởng tôn quý thể diện đều thuộc về tỷ ấy, nhưng sau này ta mới phát hiện, ngay cả như ý lang quân... cũng là của tỷ ấy.
sau khi băng hà, mới biết hoàng hậu không muốn hợp táng cùng trẫm

Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm

Trước lúc lâm chung, Thiên Hòa Đế hồi tưởng một đời oanh liệt của . Từ một kẻ tay trắng dựng cơ đồ trở thành vị hoàng đế khai quốc, công trạng của ông đời ngớt lời ca tụng.

Trong cơn thần trí mơ hồ, ông thấy vị Hoàng hậu hiền đức, những phi tần xinh cùng đàn con thơ đang sụt sùi lóc; trong lòng thầm cảm thán đời thế là viên mãn.

Thế nhưng khi băng hà, hồn phách của ông hề tan biến mà trái còn quanh quẩn nơi hoàng cung. Ông tận mắt chứng kiến tang lễ long trọng của chính , thấy tân đế đăng cơ, và cũng thấy... vị Hoàng hậu của ông.

Trong tẩm cung, ông thấy nàng với tân đế rằng: "Cẩn Nhi, chỉ nguyện khi trăm tuổi, con hãy đem tro cốt của rải xuống biển khơi. Đời từng tự do, chỉ cầu mong khi chết viên mãn."

Tân đế khó hiểu: "Mẫu hậu, hợp táng với phụ hoàng ?"

Hoàng hậu mỉm : "Không ."

"Mẫu hậu,  từng yêu phụ hoàng ?"

Bà im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới mở lời: "Ta kính trọng ông ."

-------

Thẩm Tri Sương từ một ảnh hậu trở thành chủ tịch quyền lực của một công ty giải trí, kinh qua bao sóng gió. Một vụ tai nạn xe kiến cô lạc đến một thế giới xa lạ, trở thành một bé gái sơ sinh còn đang chờ mớm sữa. Vận mệnh ép cô gả cho Lý Uyên. Để sống sót, cô vì sinh con đẻ cái, nạp tuyển phi, nhẫn nhin cả một đời.

Sau khi chết, cô chỉ mong linh hồn trở về cố hương.

---

Sau khi trọng sinh, Lý Uyên dính dáng đến Thẩm Tri Sương nữa, thế nhưng, đứa con xuất sắc nhất của do nàng sinh . Trong nỗi bất lực, chỉ đành tiếp tục dây dưa với nàng.

Hắn từng ngờ tới, một ngày, chính lún sâu sự "hư tình giả ý" của nàng, vạn kiếp bất phục...
ta ở lãnh cung nuôi dưỡng bạo quân FULL

Ta ở Lãnh Cung Nuôi Dưỡng Bạo Quân

Vạn Quý phi sinh ra một "quỷ thai".

Cửu Hoàng tử vừa chào đời, nửa khuôn mặt đã phủ kín hồng ban, dọa cho bà đỡ ngất xỉu.

Vạn Quý phi chán ghét tột cùng, liền sai người đem đứa trẻ vẫn còn trong tã lót vứt ra bãi tha ma.

Lúc ta đi ngang qua, chợt nghe thấy tiếng khóc nỉ non yếu ớt.

Vừa định cất bước rời đi, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vô số dòng bình luận trên màn hình lướt qua liên tục.

[Mau tới người đón lấy phú quý ngập trời này đi, đây chính là thiên cổ nhất đế trong tương lai đó!]

[Hồng ban này là do trúng độc, uống vài thang thảo dược là khỏi, lớn lên dung mạo tuấn mỹ kinh thiên động địa!]

[Đây chính là kẻ tàn nhẫn dám biến cả mẹ ruột thành nhân trệ (*), nhưng lại ngoan ngoãn phục tùng dưỡng mẫu duy nhất.]

Ta nhìn lại lãnh cung chỉ có bốn bức tường rách nát của mình, cắn răng bế đứa trẻ mang về.

Dù sao ta cũng đã là một phế phi, thê thảm đến mấy thì còn có thể thê thảm tới mức nào nữa?
ta và phu quân cùng trọng sinh

Ta Và Phu Quân Cùng Trọng Sinh

Tống Tống Dịch
Ta và Phí Khâm đồng thời trọng sinh. 

Đời này, hắn sớm biết tương lai mình sẽ làm quan tam phẩm. 

Sớm biết mình sẽ là người được tân hoàng trọng dụng. 

Và điều duy nhất khiến hắn tiếc nuối ở kiếp trước chính là không cưới được tiểu thanh mai cùng lớn lên bên hắn. 

Vì vậy, hắn không chút do dự, bỏ lại ta đang cùng hắn bái đường, để đi tìm tiểu thanh mai sắp bị lưu đày kia. 

Còn ta, không khóc không làm loạn, lựa chọn thành toàn cho hắn. 
thiêu đăng tục trú FULL

Thiêu đăng Tục Trú

Ta cùng tỷ tỷ tiến cung tuyển chọn Thái tử phi.  

Hôm ấy, mẫu thân bỏ rượu ngọt vào chén canh hoa đào, khiến ta khi diện kiến thánh thượng thì hai má ửng hồng, lời lẽ lắp bắp, dáng vẻ mê man.  

Hoàng hậu khẽ nhíu mày:  

“Dung mạo tuy đẹp, nhưng cử chỉ tuỳ tiện, không xứng làm lương phối của Thái tử.”  

Tỷ tỷ Lâm Ngọc Thù thì được khen là đoan trang hiền hậu, có phong thái mẫu nghi.  

Ta bàng hoàng trở về, quỳ xin phụ thân ra mặt thay ta phân giải.  

Ông lại hất tay áo bỏ đi:  

“Bản thân không ra gì, còn trách ai được?”  

“Ngọc Thù tuy là dưỡng nữ, nhưng biết điều, hiểu lý lẽ, nhà họ Lâm tự nhiên sẽ dốc sức giúp nó.”  Nửa tháng sau, thánh chỉ ban xuống.  

Lâm Ngọc Thù được phong làm trắc phi của Thái tử.  

Còn ta, vì thất lễ trước điện, bị chỉ hôn cho Hoài Nam Quận vương làm kế thất – hắn là kẻ đã cưới ba lần, thê thiếp đều yểu mệnh.  

Đêm trước ngày xuất giá, ta vừa khóc vừa hỏi mẫu thân vì sao lại hại ta.  

Bà chỉ đáp: “Từ nhỏ con đã sống yên ổn sung túc, còn Ngọc Thù thì mệnh khổ. Con không nên tranh giành với nó.”  

Ta gả vào phủ Hoài Nam.  

Quận vương hung tàn, lúc nổi giận thường đánh roi.  

Chưa đầy ba năm, ta cũng như ba người vợ trước, bị vùi thây trong bãi tha ma.  

Giây phút trút hơi thở cuối cùng, ta nghe thấy nha hoàn thì thầm:  

“Thái tử đăng cơ rồi, Lâm trắc phi lại có thai, được phong làm Quý phi. Nhà họ Lâm vinh hiển lắm…”  

Mở mắt ra lần nữa, ta quay về đúng ngày vào cung tuyển chọn năm ấy.  

Mẫu thân mỉm cười, bưng chén canh hoa đào pha rượu ngọt, nhìn ta trìu mến:  

“Nhiêu nhi, uống chén canh này đi, sắc mặt hồng hào mới dễ lọt vào mắt Thánh thượng.” 

...
thôn bán quỷ

Thôn Bán Quỷ

Bắc Qua Dịch
Quý phi dùng trăm phương ngàn kế vì muốn sinh ra một nam hài, nàng ta toan dùng kế "ly miêu tráo Thái tử" để giành lại ân sủng.

Ngày lâm bồn, nàng sai người đến một ngôi làng hẻo lánh, sát hại một đôi phu thê trẻ, cướp đi đứa bé sơ sinh còn nằm trong tã lót.

Ta may mắn trốn trong chum gạo, thoát khỏi một kiếp nạn.

Nhưng nàng không hề biết, ngôi làng ấy được gọi là thôn Bán Quỷ.

Người dân trong làng khi bước sang tuổi năm mươi, sẽ bắt đầu "cải lão hoàn đồng”, trẻ lại như thuở thiếu thời.

Và đứa trẻ mà nàng sai người mang đi, chính là... thái gia gia (cụ cố) của ta.

...