{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

xuyên thành chị gái của nam chính FULL

Xuyên Thành Chị Gái Của Nam Chính

Tôi xuyên thành người chị kế độc ác của nam chính.

Theo lý mà nói, tôi nên cẩn thận lấy lòng nam chính, dựa vào sự ủng hộ của cậu ấy.

Nhưng mà... tôi là chị gái cơ mà?

Trời nóng, tôi gác chân lên, không chút e dè, tự nhiên mà ra lệnh: "Đi lấy cho chị cây kem!"

Nam chính: "… Ồ."

Trời lạnh, tôi cuộn tròn trong chăn, gọi cậu ấy: "Chị muốn ăn dâu tây ~"

Nam chính: "… Được."

Sau này, có một boss lớn làm mưa làm gió trên thương trường, và người đứng đầu trong danh bạ điện thoại của hắn được ghi chú là: Chị gái xinh đẹp.

...
con đường phía trước FULL

Con đường Phía Trước

Kỳ thi đại học vừa kết thúc, tôi và Lục Thời Di chia tay.

“Chỉ vì anh giúp cô ấy ước lượng điểm thi mà không giúp em sao?” Anh cười hỏi.

“Đúng vậy.”

“Được thôi.” Anh khẽ cười: “Đừng hối hận đấy.”

Chúng tôi quen nhau từ năm năm tuổi, thanh mai trúc mã, suốt cả quãng thanh xuân, anh luôn chắc chắn rằng tôi sẽ không thể rời xa anh.

Nhưng anh không biết—

Ước lượng điểm chỉ là cái cớ.

Điểm là tôi tự tính, nguyện vọng là tôi tự chọn, là ngôi trường ở nơi xa anh nhất.

Lần này, tôi thật sự muốn rời xa anh rồi.

Từ nay về sau, trời nam biển bắc, mỗi người một phương.
tái giá vào hầu phủ FULL

Tái Giá Vào Hầu Phủ

Năm ta xuyên đến cổ đại, đã ba mươi tư tuổi.

Dưới gối chỉ có một cô con gái, vừa mang theo mười dặm hồng trang rực rỡ, gả vào Hầu phủ.

Ta góa bụa đã lâu, vốn chỉ định lặng lẽ nuôi mấy tiểu lang quân xứ Tây Vực, nương nhờ chốn này sống những ngày tháng an nhàn tới bạc đầu.

Nào ngờ nửa năm sau, con gái ta lại khóc lóc viết thư gửi tới:

【Mẫu thân ơi, trong lòng tiểu Hầu gia chỉ có biểu muội bạch nguyệt quang, con ở Hầu phủ bị họ sỉ nhục đến mức bước đi cũng khó, xin mẫu thân nghĩ cách cứu con.】

Vốn dĩ ta chẳng cần tốn chút sức lực gì cũng được làm mẹ, nhưng con gái bảo bối của ta, sao có thể để người ta muốn bắt nạt là bắt nạt?

Thế là ta thu dọn hết thảy gia sản.

Ba tháng sau…

Ngồi trên kiệu lớn tám người khiêng, đánh trống khua chiêng, huyên náo như ngày con gái ta xuất giá.

Cũng chính thức — gả vào Hầu phủ. 

...
oanh thời FULL

Oanh Thời

Tân phi mới nhập cung đều phải tới vấn an Hoàng hậu.

Ta ngồi ở vị trí cao, lặng lẽ nhìn Tạ Tương đang quỳ trước mặt.

Gương mặt kia, có bảy phần tương tự ta.

Bởi vì từ đầu đến cuối, ta chỉ là thế thân của nàng.

Sau này, bệ hạ đích thân tới tẩm cung của ta, chậm rãi nói:

“Oanh Thời, trẫm định lập Nam Phong làm Hoàng hậu. Sắc phong nàng làm Hoàng quý phi, được chứ?”

Ta nhìn hắn, đáy mắt là một mảnh băng lạnh. 

...
cô con gái mất trí FULL

Cô Con Gái Mất Trí

Khi bố mẹ tìm đến bệnh viện, tôi đã thương tích đầy mình, không còn mảnh da nào lành lặn.

“Các người… các người là ai? Đừng lại đây!”

Thấy tôi hoảng sợ co rúm trong góc phòng bệnh, mẹ tôi cuối cùng cũng bật khóc.

“Đồng Đồng, mẹ đây mà!”

Tôi lắc đầu:

“Không đúng! Bọn bắt cóc nói, bố mẹ thà đi xem con nuôi múa ba lê, cũng không tin tôi bị bắt cóc. Các người chắc chắn không phải bố mẹ ruột của tôi.”

“Đồng Đồng, là chúng ta sai rồi… Con có thể tha thứ cho bố mẹ một lần không?”

Không thể.

Đứa con gái ngoan từng hết lòng yêu thương bố mẹ đã chết rồi.

Chết dưới nhát dao thiên vị mà họ dành cho người ngoài.

...
thiêu đăng tục trú FULL

Thiêu đăng Tục Trú

Ta cùng tỷ tỷ tiến cung tuyển chọn Thái tử phi.  

Hôm ấy, mẫu thân bỏ rượu ngọt vào chén canh hoa đào, khiến ta khi diện kiến thánh thượng thì hai má ửng hồng, lời lẽ lắp bắp, dáng vẻ mê man.  

Hoàng hậu khẽ nhíu mày:  

“Dung mạo tuy đẹp, nhưng cử chỉ tuỳ tiện, không xứng làm lương phối của Thái tử.”  

Tỷ tỷ Lâm Ngọc Thù thì được khen là đoan trang hiền hậu, có phong thái mẫu nghi.  

Ta bàng hoàng trở về, quỳ xin phụ thân ra mặt thay ta phân giải.  

Ông lại hất tay áo bỏ đi:  

“Bản thân không ra gì, còn trách ai được?”  

“Ngọc Thù tuy là dưỡng nữ, nhưng biết điều, hiểu lý lẽ, nhà họ Lâm tự nhiên sẽ dốc sức giúp nó.”  Nửa tháng sau, thánh chỉ ban xuống.  

Lâm Ngọc Thù được phong làm trắc phi của Thái tử.  

Còn ta, vì thất lễ trước điện, bị chỉ hôn cho Hoài Nam Quận vương làm kế thất – hắn là kẻ đã cưới ba lần, thê thiếp đều yểu mệnh.  

Đêm trước ngày xuất giá, ta vừa khóc vừa hỏi mẫu thân vì sao lại hại ta.  

Bà chỉ đáp: “Từ nhỏ con đã sống yên ổn sung túc, còn Ngọc Thù thì mệnh khổ. Con không nên tranh giành với nó.”  

Ta gả vào phủ Hoài Nam.  

Quận vương hung tàn, lúc nổi giận thường đánh roi.  

Chưa đầy ba năm, ta cũng như ba người vợ trước, bị vùi thây trong bãi tha ma.  

Giây phút trút hơi thở cuối cùng, ta nghe thấy nha hoàn thì thầm:  

“Thái tử đăng cơ rồi, Lâm trắc phi lại có thai, được phong làm Quý phi. Nhà họ Lâm vinh hiển lắm…”  

Mở mắt ra lần nữa, ta quay về đúng ngày vào cung tuyển chọn năm ấy.  

Mẫu thân mỉm cười, bưng chén canh hoa đào pha rượu ngọt, nhìn ta trìu mến:  

“Nhiêu nhi, uống chén canh này đi, sắc mặt hồng hào mới dễ lọt vào mắt Thánh thượng.” 

...
trăng sáng năm xưa lại gặp mùa xuân FULL

Trăng Sáng Năm Xưa Lại Gặp Mùa Xuân

GIỚI THIỆU:

Ba năm chinh chiến, lại thêm ba năm biệt tích, đến khi ta quay về kinh đô, mọi thứ đã đổi thay.

Vị hôn phu khi xưa – Thái tử – nay đã đăng cơ làm hoàng đế.

Hắn cưới hoàng hậu, lại nạp thêm mấy phi tần.

Chốn hậu cung, sớm chẳng còn chỗ cho ta nữa rồi.

Hoàng đế mắt hoe đỏ, tay siết chặt vai ta, nghẹn giọng nói:

"Trẫm cứ ngỡ nàng đã không còn trên đời. Chỉ cần nàng nguyện ý, trẫm lập tức phong nàng làm quý phi."

Ta khẽ cười… cũng không cần thiết nữa. 

Ngày đại thắng năm ấy, ta bị mật thám hãm hại, rơi xuống vách núi, mất đi ký ức.

Tên thừa tướng mặt dày kia tìm thấy ta, lại bịa chuyện rằng ta và hắn là phu thê.

Giờ thì… hài tử đã hai tuổi rồi.

Đêm ấy, vị thừa tướng “dung mạo hơn cả Phan An” kia lén lút bò lên giường ta, dáng vẻ đáng thương:

"Tần tướng quân, nàng không thương ta cũng được, nhưng cũng phải thương con chứ. Hài tử không thể không có cha…"

Ta giơ chân đạp hắn một cái rớt khỏi giường:

"Cút!"
theo đuổi vợ yêu FULL

Theo đuổi Vợ Yêu

Editor: Chanh

Giới thiệu:

Tôi mang thai con của Trì Hựu, nhưng không dám nói với anh ấy. Bởi vì đêm hoang đường đó là do tôi chủ động.

Bị dồn vào đường cùng, tôi đành ôm bụng bầu bỏ trốn, nhưng khi đang mua sữa bột cho con thì bị anh ấy tìm thấy.

Anh ấy nghiến răng cười lạnh: "Bỏ cha giữ con hay mượn tinh trùng sinh con, em chơi cũng giỏi đấy."

Tôi im lặng, anh ấy lại càng tức giận: "Con tôi đâu?"

Thằng bé con trai phía sau ló đầu ra đổ thêm dầu vào lửa: "Chú là ai? Mẹ nói bố con đã chết rồi mà."
tụng xuân ân FULL

Tụng Xuân ân

(Văn án)

Ra đầu ngõ xem xử trảm, ai ngờ nhặt được một đứa trẻ.

Nuôi tròn tám năm, đại ca của nó tìm tới cửa: "Nàng đã nuôi tiểu đệ ta lâu như vậy rồi, chi bằng nuôi thêm ta luôn đi?"
mang cả công ty buông xuôi rồi

Mang Cả Công Ty Buông Xuôi Rồi

Ngày công ty lên sàn chứng khoán, bá tổng thông báo tin tức đính hôn với ánh trăng sáng.

Tôi từ "phu nhân sắp chính thức" biến thành một người ngoài cuộc hoàn toàn.

Vì vậy, tôi quyết định mang theo cả công ty mà "buông xuôi".

Bá tổng thiếu tiền vốn, bảo tôi đi tìm nhà đầu tư mạo hiểm, nhưng tôi "buông xuôi" rồi, công ty vì vậy mà thiếu hụt vốn.

Bá tổng thiếu sản phẩm mới, giám đốc kỹ thuật "buông xuôi", các khách hàng lớn hủy đơn hàng.

Bá tổng thiếu nhân tài, giám đốc nhân sự "buông xuôi", nhân tài đều bị đối thủ đào hết...
sống lại một đời, ta tuyệt đối không nuôi con kẻ khác

Sống Lại Một đời, Ta Tuyệt đối Không Nuôi Con Kẻ Khác

Miêu Bạch Dịch
Ta và tiểu thanh mai của phu quân - Trương Uyển Uyển, cùng hạ sinh vào một ngày.

Trương Uyển Uyển sinh được một đứa trẻ khỏe mạnh, nhưng vì không biết rõ cha ruột là ai nên đứa trẻ không được coi trọng. Chưa đầy một tháng, đứa trẻ đã qua đời vì nhiễm phong hàn.

Còn ta, tuy sinh ra một bé trai ốm yếu, nhưng nhờ ngày đêm tận tụy chăm sóc và khẩn cầu phụ thân ta – vị Thái phó danh tiếng lẫy lừng đích thân dạy dỗ, cuối cùng ta cũng nuôi dưỡng nó trưởng thành. Không chỉ vậy, nó còn thi đỗ Tam Nguyên*, danh vang khắp thiên hạ.

(*)Tam nguyên là danh hiệu cao quý dành cho người đạt thủ khoa cả ba kỳ thi Hương, kỳ thi Hội, kỳ thi Đình trong cùng một kỳ khoa cử, biểu trưng cho tài năng và danh vọng xuất chúng.

Thế nhưng, vào đúng ngày nó đạt được vinh quang, nó lại cùng phu quân ta liên thủ, dùng một dải lụa trắng siết cổ ta đến chết.

Trước khi nhắm mắt, ta nhìn thấy nó đỡ lấy Trương Uyển Uyển, gương mặt đầy áy náy, nói với ta:

"Mẫu thân, xin người đừng trách con. Chỉ khi người chết đi,thân mẫu của con mới có thể trở thành phu nhân của Tiết phủ."

"Người yêu thương con đến vậy, hãy để con và mẫu thân sớm được đoàn tụ…"

Hóa ra, đứa trẻ yếu ớt mà ta dốc lòng nuôi nấng bao năm qua lại chính là con của phu quân ta và Trương Uyển Uyển.

Còn con ruột của ta, từ lâu đã bị bọn chúng hại chết!

Cơn căm hận khiến ta như phát điên. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày mình lâm bồn.

...
kẹo hồ lô và sô-cô-la

Kẹo Hồ Lô Và Sô-cô-la

(Văn án)

Thua trò chơi mạo hiểm, bạn trai ép tôi phải đến ăn cơm trong bát của học sinh nghèo.

"Còn ngây ra đó làm gì? Mau đi đi, tôi nóng lòng muốn thấy cậu ta nổi giận rồi đây."

Đây là... tôi quay về mười năm trước ư?

Tôi bước đến trước mặt học sinh nghèo, gắp một miếng củ cải muối rồi bỏ vào miệng.

Cậu ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lùng và u tối.

Sau đó, dưới ánh mắt của mọi người, tôi bỏ tất cả sườn xào chua ngọt, thịt kho tàu… vào khay cơm của cậu ấy.

"Đây là bồi thường vì tôi đã ăn củ cải của cậu, hy vọng cậu không chê."

Tôi nhìn vị lão đại tương lai sẽ thống trị cả giới công nghệ, nở một nụ cười dịu dàng:

"Chào cậu, Hứa Tuấn 17 tuổi, tôi là Mộng Du 17 tuổi."

Năm đó cậu tự ti, còn tôi lại rạng rỡ.