{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
thập niên 60: xuyên về thời bao cấp làm vợ đại lão FULL

Thập Niên 60: Xuyên Về Thời Bao Cấp Làm Vợ đại Lão

Số kiếp xuyên của Nghiêm Tuyết chẳng đỏ chút nào. Tuổi còn trẻ mà để thoát khỏi cảnh khốn cùng, cô buộc lặn lội đường xa gả đến vùng Quan Ngoại lạnh giá.

Nghe đồn đối phương tuy chẳng còn chỗ dựa, nhưng cái tháo vát, dáng cao lớn, tướng mạo tuấn tú, Nghiêm Tuyết cũng coi như hài lòng.

Hôm đó tại lâm trường tuyết rơi dày đặc, cô chuyển từ tàu hỏa lớn sang tàu hỏa nhỏ, tay chân lạnh cóng đến tê dại. Giữa màn tuyết bay tán loạn, cô mới thấy một bóng cao gầy và một đôi mắt còn lạnh lẽo hơn cả băng tuyết.

Kỳ Phóng gia đạo sa sút, nếm đủ thói đời nóng lạnh, chỉ tránh như tránh tà, mà ngay cả vị hôn thê cũng đến đạp bồi thêm một cú.

Hôm gió rít gào, máu huyết như sắp đông cứng. Vốn tưởng rằng sẽ những lời sỉ nhục, nào ngờ đối phương mỉm , đưa tay về phía :

“Là đồng chí Kỳ Phóng ? Xin chào, là Nghiêm Tuyết, đến để kết hôn với .”

Cô gái vóc dáng nhỏ nhắn cong đôi mắt, đôi mắt tròn sáng liền biến thành hình trăng lưỡi liềm. Hóa , cô đến để từ hôn.

 

Sau khi trời quang mây tạnh, vị hôn thê thật sự cuối cùng cũng tìm tới cửa.

Cô ả mơ thấy một cuốn sách. Trong sách, Kỳ Phóng từ lâm trường bò về thành phố, một tay sáng lập nên Tập đoàn Công nghiệp nặng Thường Thanh lừng lẫy cả nước, dùng đủ thủ đoạn tàn độc để giẫm đạp tất cả những kẻ năm xưa từng với – bao gồm cả cô – đến mức bại danh liệt.

Vốn tưởng rằng Kỳ Phóng trong sách cả đời lấy vợ, chuyện vẫn còn kịp cứu vãn. Nào ngờ khi cô ả vội vã chạy tới, thấy đàn ông lạnh lùng tàn nhẫn đang cãi với một cô gái.

Vị đại lão tương lai mặt tức đến xanh mét, nhưng hành động vô cùng cẩn trọng, nhẹ nhàng cõng cô gái lưng...

Cô ả ngơ ngác, mà Nghiêm Tuyết – Kỳ Phóng "thật" tìm tới cửa – cũng ngơ ngác kém.

Không bà cô đối tượng xem mắt trông trai ?

Chẳng lẽ khái niệm " trai" trong mắt họ lệch pha nhiều đến thế???

 
thập niên 70: cánh đồng nhỏ trong không gian

Thập Niên 70: Cánh đồng Nhỏ Trong Không Gian

Tần Ngưng kiếp chịu thiệt, kiếp còn mềm yếu nữa,

Cha ruột giở trò cô cũng hố, bà nội khó cô cũng bỏ.

Sống những năm 1970, lo thiếu ăn thiếu mặc, cô gian;

Gặp gỡ những cực phẩm, đấu trí đấu dũng cô sợ, cô can đảm;

Cô cắm đầu chạy con đường giàu, một bạch phú mỹ nông thôn.

chạm mặt một trai tính, cô phiền muộn.

Mới gặp.

Anh trai tỏ vẻ nhã nhặn, nhỏ với cô một câu.

Em gái Tần rõ: Một đàn ông trưởng thành, thể to một tí ?

Ai ngờ trai hét to mặt tất cả : Ông đây thích em!

[Ngày xưa thư từ chậm, xe ngựa xa xôi, cả đời chỉ thích một ]

Anh trai: thực sự thích em.

Em gái Tần: cũng thích bản .

“Nếu mỗi ngày cho em một lá thư, em mỗi ngày, em sẽ hiểu hơn một chút.”

“ thấy, như , thì sẽ hiểu đưa thư hơn một chút.”

“Em thích cái gì, cứ với , mua gửi đến cho em.”

“ thích… mua đất.”

“Cái gì?”

“Anh thể luôn .”

“...!”

[Chỉ ước mặt hướng biển, xuân về hoa nở]

Anh trai: Lý tưởng của em là gì?

Em gái Tần: Ngồi ăn chờ phát tài đến chết tính ?

“Chỉ như ?”

“Như . Còn ?”

“Lý tưởng của là, em.”

[Khói bếp bốc lên, chờ em ở cửa. Chúng già , chờ em ở kiếp ]

Anh trai: Người thời nay, thư nữa .

Em gái Tần: Cho nên, cũng thư nữa?

“Có chứ, hôm qua cho em mà.”

“Ở ?”

“Nhìn máy nhắn tin của em !”

Em gái Tần lấy chiếc hộp nhỏ thời thượng mua: “Vợ ơi, yêu em.”
thập niên 70: nữ phụ trà xanh gả cho sĩ quan được cưng như bảo bối FULL

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan được Cưng Như Bảo Bối

“Da trắng mặt xinh tiểu xanh” x “Ngoài lạnh trong ấm cuồng sủng vợ”

Sau tai nạn máy bay, siêu quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên .

Kiếp cô là trẻ mồ côi mà xuyên một đại gia đình ở thập niên bảy mươi.

Hai trai một lòng cưng chiều cô, cha cũng nâng cô trong lòng bàn tay.

Hơn nữa ở thời đại ăn đủ no mặc đủ ấm , trong nhà ai cũng công việc chính thức còn cô là trụ cột của đội múa.

Khương Thanh Nhu khao khát tình nên chớp chớp mắt cảm thấy tuy thời đại phần lạc hậu nhưng ông trời đối với cô cũng tệ.

Chỉ vài ngày cô bi thương phát hiện chỉ là nhân vật đối chiếu của nữ chính trong truyện niên đại. Cô và cả gia đình tồn tại chỉ để phản diện đối lập với gia đình nữ chính.

Nữ chính cầm trong tay kịch bản “vả mặt”, giả heo ăn thịt hổ. Theo diễn biến cốt truyện, cả nhà Khương Thanh Nhu sẽ nữ chính sắp đặt trở thành vật hi sinh, một ai kết cục .

Khương Thanh Nhu khẽ nhướng mày.

Giả heo ăn thịt hổ ? Giả bạch liên hoa ? Hừm, sợ quá .

Trong tuyển chọn đầu tiên, cô dựa điệu múa dân tộc Thái mà tỏa sáng rực rỡ. Chỉ là cô nam chính nguyên tác tên Vũ Tư Minh thế nào cũng mắt.

Rõ ràng hợp gu thẩm mỹ của cô, mà mù quáng trúng nữ chính.

Sầm Thời là thanh niên tài giỏi, tuổi còn trẻ cán bộ thế nhưng chậm chạp tìm đối tượng. Lần trở về đơn vị nhận mệnh lệnh từ cấp .

Bề ngoài là bảo tạm thời đến đoàn văn công giám khảo tuyển chọn, thực tế là để chọn vợ.

Anh buồn ngủ suốt cả buổi. Chỉ cô gái múa điệu Thái khiến nhịn , vì thế cho cô một cơ hội thể hiện.

Thế nhưng vì ánh mắt cô càng lúc càng đúng?

Thương hại?

Đồng cảm?

Sao còn có cả chút... háo sắc?

 
thập niên 70: trọng sinh vả mặt chồng cũ, cướp lại không gian bàn tay vàng FULL

Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng

Kiếp , Tô Thanh Nhiễm thủ tiết sống suốt hai mươi năm, còn chồng nuôi con riêng của và tình nhân.

Cuối cùng nhận tin nhà qua đời vì "tai nạn", còn cô chẳng qua cũng chỉ là tấm bia đỡ đạn chồng lôi chắn mũi dùi dư luận.

Trước lúc chết, cô tự tay kết liễu ả tiểu thư đỏng đảnh , ngờ ông trời rủ lòng thương, cho cô sống thời điểm khi kết hôn!

Sau khi trùng sinh, Tô Thanh Nhiễm dứt khoát hủy hôn, đòi tín vật định tình.

Kiếp , chiếc vòng ngọc gã chồng tồi tặng cho đại tiểu thư nhà tư bản, mãi đến lúc chết cô mới đó là một gian linh tuyền!

Linh tuyền thể dưỡng nhan , cường kiện thể! Không gian thể dự trữ vật tư, trồng trọt lương thực!

Tô Thanh Nhiễm: Cướp đồ của cô, tất cả trả hết!

Kiếp còn cô lá chắn, quan hệ giữa gã chồng tồi và đại tiểu thư nhà tư bản nhanh chóng dân làng phát hiện.

Gã chồng tồi vì chuyện mà hết đường thăng tiến.

Bàn tay vàng của đại tiểu thư cũng mất tiêu.

Cuộc sống của hai kẻ đó gà bay chó sủa, chẳng còn cảnh ân ân ái ái, cầm sắt hài hòa như kiếp .

Ngược sang Tô Thanh Nhiễm, cô dựa linh tuyền dưỡng thành một mỹ nhân kiều diễm nức tiếng mười dặm tám hương, dựa việc buôn bán ngược xuôi mà vô tình trở thành hộ vạn đồng!

Cuộc sống nhỏ trôi qua thật mỹ mãn! Chỉ là bên cạnh lúc nào cũng một sĩ quan lạnh lùng cứ trêu ghẹo cô: "Nhiễm Nhiễm, em sờ thử xem cơ bụng to ?"

 
thập niên quân hôn: gả cho sĩ quan được cưng chiều đến phát khóc FULL

Thập Niên Quân Hôn: Gả Cho Sĩ Quan được Cưng Chiều đến Phát Khóc

【Niên đại + Quân hôn + Sủng vợ + Nuôi con + Song khiết】

Tống An An xuyên sách, trở thành nhân vật qua đường hạng N đường tỷ xuất giá trong nguyên tác.

Nguyên chủ chịu nổi việc nuôi ba đứa con riêng và chồng liệt hai chân, nên đâm đầu tự tử ngay trong đêm tân hôn.

Theo cốt truyện gốc, chồng tàn tật sẽ dần hồi phục sức khỏe, trở thành sĩ quan cao cấp trong tương lai.

Ba đứa con riêng cũng đều là nhân tài tương lai, đứa còn giỏi hơn đứa .

Biết nội dung truyện, Tống An An quyết định sống tử tế, cùng ông xã trai trung thành vun vén cuộc sống.

Làm ăn phát đạt, vả mặt tra nam tiện nữ, ngày tháng trôi qua rộn ràng thuận lợi.

Đường tỷ hối hận, còn nữ chính nguyên tác – cô gái trí thức xuống nông thôn – tranh giành đàn ông với cô.
thay đổi người thừa kế FULL

Thay đổi Người Thừa Kế

Con trai gọi điện thông báo với tôi rằng cuối tháng sẽ kết hôn, vô tình không tắt điện thoại.

“Ba, đợi bà ta chết đi, tiền đều là của con.”

“Bà ta chỉ có mình con là con trai, bảo bà ta đi về hướng đông bà ta tuyệt đối không dám đi hướng Tây, đúng là mệnh đầy tớ.”

Tôi im lặng tắt điện thoại.

Vào ngày lên đường, tôi không để tài xế hay trợ lý đưa đến, chỉ mặc đồ giản dị và mộc mạc.

Con trai chê tôi nghèo hèn, lấy bánh cưới tôi tự tay làm cho chó ăn.

Trong tiệc cưới, họ không cho tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, bảo tôi chỉ là người giúp việc trong gia đình.

Còn gọi mối tình đầu của chồng tôi, Từ Thu Lộ, là mẹ.

Tôi đã dạy học ở vùng quê hơn mười năm, tôi không thiếu nhất chính là con trai con gái.

Tối hôm đó, tôi đã thay tên người thừa kế thành con nuôi.
thế tử, muốn sinh con thì đừng tìm ta

Thế Tử, Muốn Sinh Con Thì đừng Tìm Ta

Phong Hỏa Dịch
Ta là thê tử được cưới hỏi đàng hoàng của Thế tử phủ Ninh Dương Hầu.

Phụ thân ta là Hộ Bộ Thượng Thư, lúc trẻ từng được lão Hầu gia cứu mạng, nên đã định hôn ước với phủ Ninh Dương Hầu.

Nhưng cả kinh thành đều biết, trong phủ của Thế tử Ninh Dương Hầu có một tiểu thiếp.

Hắn yêu nàng ta như sinh mạng của mình.

Vừa vào cửa, Thế tử đã dùng kiếm hất khăn trùm đầu của ta, thái độ đầy khinh miệt:

"Từ nay về sau, trong Hầu phủ này, chỉ cần nàng không tranh giành với Tình Yên, ta nhất định giữ lại cho nàng một chỗ đứng."

Tranh giành ai? Tranh giành ngươi sao?

Ngươi xứng sao?

...
thiên kim thật phản đòn FULL

Thiên Kim Thật Phản đòn

Lúc ba mẹ ruột tìm thấy tôi, ba nuôi vừa thua tiền cờ bạc, đang đánh tôi túi bụi.

Mẹ ruột thì ôm chặt cô “thiên kim giả” trốn sang một bên, sợ đến mức không dám tiến lên.

Ba ruột đạp văng ba nuôi ra, ôm lấy tôi đang quỳ rạp dưới đất.

“Đa Đa, ba mẹ đến đón con về đây.”

Tôi nhìn ông, ánh mắt u ám, giọng nói run rẩy:

“Ba mẹ sao? Có phải họ không cần con nữa, đúng không?”

Tôi thấy rất rõ, cả người ông ấy khựng lại.

Trên mặt đầy vẻ áy náy, ông lập tức ôm chầm lấy tôi.

“Ba sẽ đưa con về nhà ngay.”

...
thiên lao ba năm, cái kia hoàn khố ra tù

Thiên Lao Ba Năm, Cái Kia Hoàn Khố Ra Tù

Tên gốc: 天牢三年,那个纨绔出狱了

Sơ lược: Tạ Nguy Lâu xuyên không đến Đại Hạ hoàng triều, trở thành vị Thế tử hoàn khố của phủ Trấn Tây Hầu. Chỉ vì một lần nhìn trộm Trưởng công chúa tắm gội mà bị tống vào ngục tối, hôn ước cũng theo đó mà tan thành mây khói. Ba năm đằng đẵng trôi qua, ngày Tạ Nguy Lâu bước chân ra khỏi Thiên lao, cả thành Thiên Khải chấn động: tên phế vật ăn chơi trác táng năm nào đã trở lại.

Thế nhưng, ba năm lao lý, cơ nghiệp tổ tông lại bị kẻ khác "trộm" mất. Chuyện này còn ra thể thống gì? Nhân sinh tựa như một vở kịch, thắng bại đều dựa vào tài diễn sâu. Ban ngày, hắn là kẻ háo sắc phong lưu trong mắt thế nhân; đêm xuống, hắn hóa thân thành Tu La Diêm Vương khiến người nghe danh đã phải hồn xiêu phách lạc.

Hắn dùng thủ đoạn tàn độc để dạy cho thiên hạ biết thế nào là quyền mưu tính toán, thế nào là âm hiểm xảo trá, và thế nào mới thực sự là kẻ ti tiện, mặt dày vô liêm sỉ đến cực cùng.

Cảnh giới: Huyền Hoàng, Gia Tỏa, Thác Cương, Đạo Tàng, Huyền Tướng, Hóa Long, Thần Đình, Động Huyền, Quy Khư, Khấu Cung, Đạo Cảnh, Tạo Hoá
thiêu đăng tục trú FULL

Thiêu đăng Tục Trú

Ta cùng tỷ tỷ tiến cung tuyển chọn Thái tử phi.  

Hôm ấy, mẫu thân bỏ rượu ngọt vào chén canh hoa đào, khiến ta khi diện kiến thánh thượng thì hai má ửng hồng, lời lẽ lắp bắp, dáng vẻ mê man.  

Hoàng hậu khẽ nhíu mày:  

“Dung mạo tuy đẹp, nhưng cử chỉ tuỳ tiện, không xứng làm lương phối của Thái tử.”  

Tỷ tỷ Lâm Ngọc Thù thì được khen là đoan trang hiền hậu, có phong thái mẫu nghi.  

Ta bàng hoàng trở về, quỳ xin phụ thân ra mặt thay ta phân giải.  

Ông lại hất tay áo bỏ đi:  

“Bản thân không ra gì, còn trách ai được?”  

“Ngọc Thù tuy là dưỡng nữ, nhưng biết điều, hiểu lý lẽ, nhà họ Lâm tự nhiên sẽ dốc sức giúp nó.”  Nửa tháng sau, thánh chỉ ban xuống.  

Lâm Ngọc Thù được phong làm trắc phi của Thái tử.  

Còn ta, vì thất lễ trước điện, bị chỉ hôn cho Hoài Nam Quận vương làm kế thất – hắn là kẻ đã cưới ba lần, thê thiếp đều yểu mệnh.  

Đêm trước ngày xuất giá, ta vừa khóc vừa hỏi mẫu thân vì sao lại hại ta.  

Bà chỉ đáp: “Từ nhỏ con đã sống yên ổn sung túc, còn Ngọc Thù thì mệnh khổ. Con không nên tranh giành với nó.”  

Ta gả vào phủ Hoài Nam.  

Quận vương hung tàn, lúc nổi giận thường đánh roi.  

Chưa đầy ba năm, ta cũng như ba người vợ trước, bị vùi thây trong bãi tha ma.  

Giây phút trút hơi thở cuối cùng, ta nghe thấy nha hoàn thì thầm:  

“Thái tử đăng cơ rồi, Lâm trắc phi lại có thai, được phong làm Quý phi. Nhà họ Lâm vinh hiển lắm…”  

Mở mắt ra lần nữa, ta quay về đúng ngày vào cung tuyển chọn năm ấy.  

Mẫu thân mỉm cười, bưng chén canh hoa đào pha rượu ngọt, nhìn ta trìu mến:  

“Nhiêu nhi, uống chén canh này đi, sắc mặt hồng hào mới dễ lọt vào mắt Thánh thượng.” 

...
thiếu gia phản diện yêu tôi mất rồi FULL

Thiếu Gia Phản Diện Yêu Tôi Mất Rồi

Sau khi du học trở về, bốn người bạn thân từng hứa ra sân bay đón tôi, vậy mà chẳng một ai xuất hiện.

Đúng lúc này, tôi nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận trôi qua trước mắt.

【Nữ phụ cũng đáng thương quá, mới có ba năm thôi mà bốn nam chính đều yêu thế thân, chẳng ai nhớ tới cô ấy nữa.】

【Cho nên mới nói, bạch nguyệt quang thì nên ở nước ngoài đi, một khi về nước liền mất giá.】

【Nữ phụ có nhan sắc cũng có năng lực nhưng cuối cùng lại trở thành công cụ thúc đẩy tình cảm của người khác. Cô ấy vừa trở về, mấy nam chính càng nhận rõ bản thân yêu nữ chính nhiều đến mức nào...】

À, thì ra trong lòng bọn họ đã có người khác.

Tôi hít sâu một hơi, bất giác thấy nhẹ nhõm hơn.

Cầm điện thoại lên, tôi gửi một tin nhắn:

“Những tên chướng mắt kia không ai tới cả, mau tới tiếp giá!”

Chẳng bao lâu sau, tôi khoác tay một chàng trai, bước nhanh ra khỏi sân bay.

Bình luận lập tức nổ tung:

【Gì thế này? Nữ phụ lại có người của riêng mình rồi sao! Còn giấu được cả mấy nam chính!】

【Khoan đã... sao nhìn kỹ thì anh chàng này càng lúc càng giống thiếu gia nhà tài phiệt số một kia vậy?!】

thoát khỏi cặm bẫy hôn nhân FULL

Thoát Khỏi Cặm Bẫy Hôn Nhân

Doremi Dịch
Edit: Yêu Phi

☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★

Vừa mới kết hôn xong, chồng tôi đột nhiên đề nghị đưa bố chồng bị liệt nhiều năm về sống cùng.

Anh ta nói rằng kết hôn rồi nên muốn hiếu thảo với bố mẹ.

Anh ta còn hứa chắc chắn sẽ không làm phiền tôi, bình thường mẹ chồng sẽ lo liệu, với cả khi bố chồng về, anh ta sẽ tìm một người giúp việc.

Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, những người bạn trên mạng nhiệt tình nhắc nhở tôi: [Chạy lẹ đi, bà chính là bảo mẫu không lương đó đó.]

Sau khi suy nghĩ một chút, tôi quyết định nghe lời khuyên, vì người lạ chưa chắc đã hại tôi, nhưng chồng tôi lại chưa biết chắc được.


 
thôn bán quỷ

Thôn Bán Quỷ

Bắc Qua Dịch
Quý phi dùng trăm phương ngàn kế vì muốn sinh ra một nam hài, nàng ta toan dùng kế "ly miêu tráo Thái tử" để giành lại ân sủng.

Ngày lâm bồn, nàng sai người đến một ngôi làng hẻo lánh, sát hại một đôi phu thê trẻ, cướp đi đứa bé sơ sinh còn nằm trong tã lót.

Ta may mắn trốn trong chum gạo, thoát khỏi một kiếp nạn.

Nhưng nàng không hề biết, ngôi làng ấy được gọi là thôn Bán Quỷ.

Người dân trong làng khi bước sang tuổi năm mươi, sẽ bắt đầu "cải lão hoàn đồng”, trẻ lại như thuở thiếu thời.

Và đứa trẻ mà nàng sai người mang đi, chính là... thái gia gia (cụ cố) của ta.

...
thư nhiên FULL

Thư Nhiên

Tôi và chị gái là cặp song sinh xinh đẹp nhất trại trẻ mồ côi, đồng thời được Thẩm gia ngành y và Lệ gia - gia tộc giàu nhất để mắt tới.





Kiếp trước, chị gái nhìn trúng tài lực của hào môn, không chút do dự bước vào chiếc Maybach hàng đầu đó.





Nhưng không ngờ thứ đang chờ đợi chị ấy lại là một cậu chủ hào môn tàn tật hai chân, tính tình hung bạo thất thường.





Chị gái bị nói rằng sống là chó của cậu ta, sau khi cậu ta chết còn bị ép phải tuẫn táng theo.





Còn tôi, dưới sự nuôi dưỡng của Thẩm gia ngành y, trở thành Bàn Tay Vàng của bệnh viện, ở bên cạnh người anh trai nuôi thiên tài, kiêu ngạo, được cưng chiều như một nàng công chúa nhỏ.





Chị gái không cam lòng, đâm chết tôi ngay trong ngày cưới của tôi.





"Tại sao chỉ có mình tao phải sống khổ sở như vậy?"





Mở mắt ra lần nữa, chúng tôi quay về ngày bị nhận nuôi.





Lần này, chị gái nhanh tay nắm lấy tay Thẩm phu nhân.





Tôi nhìn bóng lưng đắc ý vênh váo của chị ta mà cười.





Ngay cả một cậu chủ hào môn ngu ngốc chị ta còn không trị được, còn muốn đấu với một tên bệnh kiều có đầu óc sao?





 
thừa tự hai phòng

Thừa Tự Hai Phòng

Chồng mất.





Bố mẹ chồng thương tôi bụng mang dạ chửa.





Bắt anh trai sinh đôi của anh ấy phải gánh vác cả hai bên.





Chị dâu Trần Nhược Nhược mắng tôi trơ trẽn, tức đến ngất đi.





Tối đó, tôi đến trước cửa phòng bố mẹ chồng.





Vốn định khuyên họ từ bỏ ý định này.





Ai ngờ lại vô tình nghe được mẹ chồng khó hiểu hỏi:





"Rõ ràng ban đầu người chết là anh trai con, sao con cứ khăng khăng nói người chết là con?"





Người đàn ông thở dài:





"Nhược Nhược yếu ớt, nếu biết anh con chết, chắc chắn sẽ không chịu nổi.





Hơn nữa, người con yêu vốn dĩ là em ấy, ban đầu cưới Thanh Nhiên, cũng chỉ là để tác thành cho em ấy và anh con thôi.





Giờ đây, con đã cho Thanh Nhiên một đứa con, không nợ nần gì cô ta nữa.





Sau này, con sẽ thay anh con chăm sóc Nhược Nhược cả đời, chuyện gánh vác hai nhà, bố mẹ đừng nhắc đến nữa, đỡ làm Nhược Nhược đau lòng thì không nên."





Lúc này tôi mới hiểu, hóa ra người chết không phải chồng tôi, mà là anh trai của anh ấy, Tạ Tử Sơ.





Ngày hôm sau, trên bàn ăn, tôi nói với bố mẹ chồng:





"Bố mẹ luôn khuyên con phải vượt qua chuyện này.





Con nghĩ thông rồi, quyết định bỏ đứa bé này, làm lại cuộc đời."





Người đàn ông đang chăm sóc chị dâu ăn cơm bên cạnh, đột nhiên đứng bật dậy.





 
tiết vận FULL

Tiết Vận

Năm ấy, thay tỷ tỷ trong tộc gả cho Vệ Hầu, ta cúc cung tận tụy, là Hầu phu nhân được mọi người ca ngợi, không hề có chút sai sót.

Người người đều ngưỡng mộ vận may của ta. 

Cho đến khi Vệ Hầu vì muốn cưới tỷ tỷ ta, không tiếc khiến ta phải uống độc t/ự t/ận. 

Một lần nữa mở mắt, ta trọng sinh trở lại đêm trước khi bị ép gả thay. 

Ta gõ cửa phòng của biểu ca Tạ gia, nhẫn nhịn nước mắt nói: "Ta không muốn gả." 

Chàng khoác áo mở cửa, nhìn ta không còn đường thoát, lạnh lùng nói: "Vậy thì không gả." 

Một lời hứa hẹn, từ đó vượt qua mọi gian khó, chàng đứng sau lưng bảo vệ ta.