{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
trăng sáng năm xưa lại gặp mùa xuân FULL

Trăng Sáng Năm Xưa Lại Gặp Mùa Xuân

GIỚI THIỆU:

Ba năm chinh chiến, lại thêm ba năm biệt tích, đến khi ta quay về kinh đô, mọi thứ đã đổi thay.

Vị hôn phu khi xưa – Thái tử – nay đã đăng cơ làm hoàng đế.

Hắn cưới hoàng hậu, lại nạp thêm mấy phi tần.

Chốn hậu cung, sớm chẳng còn chỗ cho ta nữa rồi.

Hoàng đế mắt hoe đỏ, tay siết chặt vai ta, nghẹn giọng nói:

"Trẫm cứ ngỡ nàng đã không còn trên đời. Chỉ cần nàng nguyện ý, trẫm lập tức phong nàng làm quý phi."

Ta khẽ cười… cũng không cần thiết nữa. 

Ngày đại thắng năm ấy, ta bị mật thám hãm hại, rơi xuống vách núi, mất đi ký ức.

Tên thừa tướng mặt dày kia tìm thấy ta, lại bịa chuyện rằng ta và hắn là phu thê.

Giờ thì… hài tử đã hai tuổi rồi.

Đêm ấy, vị thừa tướng “dung mạo hơn cả Phan An” kia lén lút bò lên giường ta, dáng vẻ đáng thương:

"Tần tướng quân, nàng không thương ta cũng được, nhưng cũng phải thương con chứ. Hài tử không thể không có cha…"

Ta giơ chân đạp hắn một cái rớt khỏi giường:

"Cút!"
tuyết dạ kiến duyên FULL

Tuyết Dạ Kiến Duyên

GIỚI THIỆU:

 

Ngày chết, cũng chính là ngày đại hỷ của vị hôn phu.

 

Trong ngôi miếu hoang ngoài thành, thất khiếu chảy máu, quỳ rạp bồ đoàn, đối diện pho tượng Quan Âm phủ đầy bụi bặm mà rơi lệ.

 

Tín nữ cả đời từng hổ thẹn với trời đất, cớ rơi kết cục ruồng bỏ, thích phản bội?

 

Quan Âm , chỉ dùng ánh mắt từ bi lặng lẽ .

 

Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Là ai mang theo một hàn khí, đang bước về phía ?

 

Đôi mắt còn thấy gì, chỉ thể uổng công hướng về phía , khàn giọng cầu xin:

 

“Bất kể ngươi là ai, xin hãy thu nhặt thi hài. Kiếp , nhất định báo đáp.”

 

Hắn run rẩy ôm lòng.

Một giọt lệ nóng hổi, rơi xuống giữa mi tâm .

 

Đêm tuyết đầu mùa, trời lạnh thấu xương.

 

Tiểu tôn nữ Trung Dũng Hầu xem như trân bảo, chết nơi hoang dã, hưởng dương mười sáu tuổi.

 
vân bình khanh FULL

Vân Bình Khanh

GIỚI THIỆU:

Cha ta là gian thần.

Kẻ tịch biên gia sản nhà ta lại chính là vị hôn phu của ta.

Khi hắn choàng sợi xích sắt lên cổ ta, ánh mắt còn dịu dàng hơn cả năm ấy khi đội vòng hoa lên đầu ta.

Ngày cha ta bị chém đầu thị chúng, ta vẫn rất bình thản ngồi bắt chấy cho mẹ.

Ta nói: “Nếu có lửa, con có thể đem chấy xào lửa lớn, lại thêm một vò rượu ngon.”

Không ngờ câu nói ấy lại chọc cười vị thiếu tướng quân trẻ tuổi đang bị treo xuyên xương tỳ bà ở buồng giam bên cạnh.

Buồn cười lắm sao?
vương phi tự tu dưỡng FULL

Vương Phi Tự Tu Dưỡng

Giới thiệu truyện:

Ta bị chỉ hôn cho Ngũ Hoàng tử, khi đó, hắn đã có một vị trắc phi.

Trắc phi từng vì hắn mà đỡ tên, là nốt chu sa hiện nay của Ngũ Hoàng tử.

Mẫu thân lo lắng đến mức đổ bệnh nằm trên giường, chỉ cảm thấy ta không có được sủng ái, sẽ gặp nhiều khó khăn.

Ta an ủi mẫu thân: "Nữ nhi là đi làm hoàng tử phi, tình yêu không liên quan gì cả."

Ngày thứ hai sau hôn lễ, ta tìm được bạch nguyệt quang khi còn nhỏ của Ngũ Hoàng tử và đưa vào phủ.

Ta rất tò mò, khi bạch nguyệt quang gặp nốt chu sa, ai sẽ thắng một bậc đây?