{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
trù nương ngọc nhi FULL

Trù Nương Ngọc Nhi

GIỚI THIỆU:  

Quê nhà đại hạn, nạn đói hoành hành, xóm giềng ai nấy đều bán con gái, gả con trai.  

Chỉ có mẫu thân ta, bà bán chính mình, đổi lấy mấy hộc lương thực.  

Ta cùng phụ thân, ca ca men theo đường thiên hạ mà ăn xin, một đường bôn ba đến Giang Nam.  

Phụ thân dẫn ta đến tiệm bánh bao, bảo ta ăn một bữa thật no.  

Ta một hơi ăn liền sáu cái, rồi sau đó… phụ thân bán ta đi.  

Nay nghĩ lại, ngày bị bán đi, ta chẳng hề đau buồn.  

Lúc ấy, trong đầu ta chỉ có một ý niệm: Sớm biết sáu cái bánh bao là đủ no, ta chỉ cần ăn đến cái thứ sáu là được rồi.
từ đó, kinh thành chẳng còn mùa đông FULL

Từ đó, Kinh Thành Chẳng Còn Mùa đông

GIỚI THIỆU:

Thiếu gia Giang Chi Dao lại nổi tính công tử.

Hắn không chịu đọc sách, còn hắt mực lên mặt ta.

Không chút nể nang, mắng ta:

“Ngươi là một con câm thối không cha không mẹ!”

“Cũng đòi bắt chước người ta, mơ gả cho trạng nguyên lang?!”

“Không soi lại bản thân xem có xứng hay không!”

Ta sợ hắn lại đi giao du với đám công tử ăn chơi, khiến phu nhân nổi giận,

Đành phải lần lượt đi tìm từ tửu lâu này sang tửu lâu khác.

Ngoài phòng, truyền đến tiếng cười cợt của đám bạn hắn:

“Tiết Linh đúng là thứ hạ tiện, Giang thiếu gia vì muốn vứt bỏ nàng, chuốc nàng say rồi đẩy vào phòng người khác.”

“Nàng tỉnh lại rồi, vậy mà không khóc không náo, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Giang Chi Dao tiếc nuối nói:

“Đáng tiếc, biểu ca ta lại không coi trọng con nha đầu câm ấy, đến một sợi tóc cũng chẳng đụng vào.”

Tên tiểu tư theo ta suốt dọc đường nhẹ giọng giục:

“Cô nương, chủ tử còn đang chờ thư hồi âm của cô đó.”

Trên thư viết:

“Nàng nhận lầm ta là Giang Chi Dao, làm hỏng sự trong sạch của ta. Nàng có nên chịu trách nhiệm hay không?”

Ta cầm bút than, hồi đáp một chữ:

【Nên.】
tú hà FULL

Tú Hà

(Văn án)

Phu nhân muốn chọn vợ cho đại công tử, các tiểu thư trong kinh thành đều háo hức. 

Ta đang nướng con cá vừa bắt được, hương thơm lan tỏa khắp nơi, Đoạn mama nhìn ta mà thở dài:

"Trong phủ một khi có nữ chủ nhân, ngươi sẽ không còn ngày tốt đẹp nữa, vậy mà còn tâm trí ăn cá à."

Ta ngậm đuôi cá, hớn hở nhìn Đoạn mama:

"Đã chọn tiểu thư nhà nào rồi? Ta có thể cầu xin nàng mở lòng từ bi thả ta đi không?"

Đoạn mama chỉ vào bụng ta đang nhô cao, nói ta đang mơ mộng hão huyền. Ta nghĩ, mộng vẫn nên mơ một chút, nhỡ đâu thành thật thì sao?


 
tụng thu thanh FULL

Tụng Thu Thanh

(Văn án)

Ta từ nhỏ đã là một nữ nhân xấu xa.  

Trên thì đánh cha mẹ, dưới thì ức hiếp huynh muội, tiếng xấu lan xa.  

Vì thế, đến năm hai mươi tám tuổi, vẫn không ai dám cưới, đành phải gả làm kế thất cho một vị võ tướng đã mất đi nguyên phối*.  

(*) Người vợ chính thức đầu tiên

Trước khi vào cửa, ta nghĩ, nhất định phải khiến nhà họ Thẩm khuất phục dưới tay mình, để bọn họ từ nay phải khiếp sợ ta.  

Thế nhưng, sau khi bước chân vào cửa Thẩm gia, một bé gái nhỏ nhắn tựa như viên bánh trôi, rụt rè kéo vạt áo ta, ngập ngừng hỏi:  

"Người... người là mẹ của con sao? Con thực sự có mẹ rồi sao?"  

Ta ngẩn người, như thể nhìn thấy chính mình năm tám tuổi.  
tụng xuân ân FULL

Tụng Xuân ân

(Văn án)

Ra đầu ngõ xem xử trảm, ai ngờ nhặt được một đứa trẻ.

Nuôi tròn tám năm, đại ca của nó tìm tới cửa: "Nàng đã nuôi tiểu đệ ta lâu như vậy rồi, chi bằng nuôi thêm ta luôn đi?"
tuyết dạ kiến duyên FULL

Tuyết Dạ Kiến Duyên

GIỚI THIỆU:

 

Ngày chết, cũng chính là ngày đại hỷ của vị hôn phu.

 

Trong ngôi miếu hoang ngoài thành, thất khiếu chảy máu, quỳ rạp bồ đoàn, đối diện pho tượng Quan Âm phủ đầy bụi bặm mà rơi lệ.

 

Tín nữ cả đời từng hổ thẹn với trời đất, cớ rơi kết cục ruồng bỏ, thích phản bội?

 

Quan Âm , chỉ dùng ánh mắt từ bi lặng lẽ .

 

Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Là ai mang theo một hàn khí, đang bước về phía ?

 

Đôi mắt còn thấy gì, chỉ thể uổng công hướng về phía , khàn giọng cầu xin:

 

“Bất kể ngươi là ai, xin hãy thu nhặt thi hài. Kiếp , nhất định báo đáp.”

 

Hắn run rẩy ôm lòng.

Một giọt lệ nóng hổi, rơi xuống giữa mi tâm .

 

Đêm tuyết đầu mùa, trời lạnh thấu xương.

 

Tiểu tôn nữ Trung Dũng Hầu xem như trân bảo, chết nơi hoang dã, hưởng dương mười sáu tuổi.

 
tỳ nữ hầu môn FULL

Tỳ Nữ Hầu Môn

Ta lại chọc giận biểu tiểu thư.

Tạ Trục Vân giương cung, một mũi tên bắn thẳng vào vai ta.

Khi ấy ta vừa tròn tuổi mãn hạn ở phủ, hắn đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo.

“Là ai cho ngươi dám ức hiếp Ngưng Vãn nữa? Đừng tưởng mẫu thân đã gật đầu cho ngươi được nâng làm thiếp, liền có thể cậy sủng sinh kiêu.”

Hắn không biết.

Lão phu nhân khai ân cho ta, không phải là cho ta được nâng làm thiếp thất.

Mà là trả lại khế ước bán thân, để ta được tự do trở về nhà.

Ngày mai, ta sẽ rời đi.

Từ nay về sau, không bao giờ quay lại nữa. 
vân bình khanh FULL

Vân Bình Khanh

GIỚI THIỆU:

Cha ta là gian thần.

Kẻ tịch biên gia sản nhà ta lại chính là vị hôn phu của ta.

Khi hắn choàng sợi xích sắt lên cổ ta, ánh mắt còn dịu dàng hơn cả năm ấy khi đội vòng hoa lên đầu ta.

Ngày cha ta bị chém đầu thị chúng, ta vẫn rất bình thản ngồi bắt chấy cho mẹ.

Ta nói: “Nếu có lửa, con có thể đem chấy xào lửa lớn, lại thêm một vò rượu ngon.”

Không ngờ câu nói ấy lại chọc cười vị thiếu tướng quân trẻ tuổi đang bị treo xuyên xương tỳ bà ở buồng giam bên cạnh.

Buồn cười lắm sao?
vãn tinh dữ nhĩ FULL

Vãn Tinh Dữ Nhĩ

Ta cùng tỷ muội tốt của ta đều được Hoàng hậu để mắt đến, người muốn tứ hôn cho hai vị Hoàng tử dòng chính.

Ta với tài bắn cung bách phát bách trúng, được chỉ định làm phi của Lục Hoàng tử, người giỏi võ nghệ.

Còn tỷ muội tốt Sở Tinh Lạc của ta, với khúc cổ cầm thanh thoát như tiên âm, được chỉ hôn cho Thái tử, người tinh thông văn chương.

Sau khi thành thân, ngày tháng trôi qua yên ả, bình đạm một cách vô vị.

Trong một buổi tiệc trà của các tiểu thư quý tộc, Sở Tinh Lạc vừa nhấm nháp mứt hoa quả, vừa tỏ vẻ bí ẩn:

"Dường như Thái tử đã có người trong lòng rồi, ta muốn hòa ly với hắn."

Ta ngẫm nghĩ giây lát, cũng nghiêm túc đáp:

"Lục Hoàng tử hình như cũng có bệnh kín... Ngươi ly thì ta cũng ly!"

Nhưng trước khi có thể lấy được thư hòa ly, chúng ta đã bị nhốt lại trong phòng.

Thái tử đẩy ta dựa vào cửa, má hơi ửng đỏ, ánh mắt thâm tình:

"Nếu Lục đệ muội không hài lòng với Lục đệ, có thể đổi với Sở cô nương."

Ta có chút nghi hoặc, ngu ngơ hỏi lại:

"Đổi... đổi cái gì?"

Thái tử cười, để lộ hai hàng răng trắng:

"Đổi phu quân."

...
váy hồ điệp FULL

Váy Hồ điệp

Ta sinh ra đã ngốc nghếch, phụ mẫu bèn nuôi một đứa trẻ làm đồng dưỡng* phu cho ta.

(*)Đồng dưỡng phu: phu quân nuôi từ bé.

Đồng dưỡng phu của ta tư chất thông minh, từ Đồng Sinh thi đỗ đến Cử Nhân.

Ngày hắn đỗ Trạng Nguyên, phụ mẫu ta đều mong hắn tới cưới ta, nhưng ngay trước mặt Huyện Lệnh, hắn lại đưa cho phụ thân ta mười thỏi bạc, nói rằng chỉ coi ta như muội muội.

Vương Nhị ca ca nhà bên vừa nghe xong, đôi mắt lập tức sáng rỡ, hắn vác đến hai con lợn béo trắng nõn, đứng trước mặt phụ thân ta, lúng túng vò tay, cười ngây ngô:

"He he, Lý thúc ơi, chuyện là thế này...ta không coi Tiểu Mai là muội muội đâu! Sau này ngày nào ta cũng làm thịt kho tàu cho nàng ăn!"

"Thúc xem, ta có thể làm đồng dưỡng phu của nhà mình được không?" 

...
vị thế tử phi giống với vương phi quá cố của ta

Vị Thế Tử Phi Giống Với Vương Phi Quá Cố Của Ta

Văn án:

Ở Biện Kinh, các cô nương đều biết rằng: Lấy chồng thì nên lấy Tiểu Vương gia, đừng để lầm lỡ mà gả cho Tạ thế tử.  

Thật bất hạnh, ta chính là vị thế tử phi xui xẻo của Tạ Thiệu – kẻ được mệnh danh là đệ nhất công tử ăn chơi ở Biện Kinh.  

Sau khi thành thân, cuộc sống hằng ngày của ta là:  

Phu quân đi thanh lâu, ta vào bếp.  

Phu quân mua hoa khôi, ta quán xuyến hậu viện.  

Ta chịu thương chịu khó, chăm chỉ cần cù, một mình sắp xếp chu toàn cả phủ.  

Đến mức ngay cả Tạ Thiệu – tên hỗn đản ấy – trước mặt người ngoài cũng phải khen ta một câu:

“Phu nhân của ta quả thực là đệ nhất hiền thê ở Biện Kinh.”  

Chưa kịp mở miệng khiêm tốn, từ phía sau đã vang lên tiếng nghiến răng nghiến lợi của Tiểu Vương gia:  

“Sao ta nhìn thế nào cũng thấy phu nhân nhà Tạ huynh giống hệt Vương phi quá cố của ta vậy?!”  
xuân đáo phùng quân FULL

Xuân đáo Phùng Quân

GIỚI THIỆU:

Ta và Kỳ Dư Đình sắp hòa ly.

Năm xưa, phụ thân ta cậy ơn ép báo, hắn không thể không cưới.

Nay, người hắn thực lòng yêu sắp trở về.

Cái vị trí Kỳ phu nhân này, ta không còn mặt mũi nào mà tiếp tục chiếm giữ nữa.

Ngày dọn đi, Kỳ Dư Đình tiễn ta đến tận cửa.

Ngữ khí hắn vẫn ôn hòa như cũ:

“Sau này nếu gặp khó khăn, cứ đến tìm ta.”

Ta mặt đỏ tai hồng, cúi đầu qua loa đáp lại.

Kỳ Dư Đình, hòa ly… chính là lời từ biệt cuối cùng của ta.

Về sau, dù có chết… ta cũng không còn mặt mũi nào quay lại làm phiền chàng.

Nguyện chàng vô bệnh vô tai, một đời an nhiên thuận lợi.
xuân nhật nhập mộng FULL

Xuân Nhật Nhập Mộng

GIỚI THIỆU:

Ta trời sinh ngực lớn.  

Tiểu thư sợ cô gia không kiềm chế nổi, bèn gả ta cho Tiêu tướng quân – người bị trọng thương trên chiến trường.  

Lúc tiễn ta xuất giá, nàng vừa áy náy vừa ra sức tẩy não:  

"Dù Tiêu Miễn không thể hành sự, nhưng ít nhất ngươi cũng không phải chịu khổ vì sinh con."  

"Ngươi đừng lo, nam nhân không giỏi chuyện đó, có khi lại xuất sắc ở những phương diện khác."  

Về sau, ta đêm nào cũng phải cầu xin tha thứ.  

Thật muốn hỏi tiểu thư một câu:  

"Vậy tại sao tướng quân nhà ta cái gì cũng giỏi vậy?" 
xuân phong mục noãn FULL

Xuân Phong Mục Noãn

GIỚI THIỆU:

Năm ta tám tuổi, ta cầm dao rượt theo tiểu thiếp của cha ta suốt ba con phố.  

Tưởng rằng danh tiếng đã hoàn toàn bị hủy hoại, nào ngờ lại trở nên lẫy lừng chỉ sau một trận.  

Phu nhân huyện lệnh nhìn trúng ta, đưa về làm nha hoàn bồi đọc.  

Người người đều nói ta gặp vận may từ trên trời rơi xuống.  

Nhưng chỉ mình ta biết, công tử nhà huyện lệnh ngang ngược đến mức nào.  

Vừa bước chân vào phủ, hắn đã hắt cả thùng phân chó lên người ta.  

Phu nhân huyện lệnh đặc cách cho ta mang đao vào phủ.  

Sau này, ngay trước mặt hắn, ta vung đao bổ chếc hai con lợn rừng, mỗi con nặng ba trăm cân.  

Công tử lập tức quỳ rạp xuống đất! 
xuyên sách thập niên 70: ta bắt đầu từ thân phận trí thức xuống nông thôn FULL

Xuyên Sách Thập Niên 70: Ta Bắt đầu Từ Thân Phận Trí Thức Xuống Nông Thôn

    Thịnh Ý ngủ một giấc tỉnh dậy, phát hiện xuyên cuốn “Ký sự xuống nông thôn thập niên 70”, trở thành nữ phụ Thịnh Ý trùng tên trùng họ với .

    Nguyên chủ hưởng phúc suốt mười bảy năm, đến lúc xuống nông thôn trí thức trẻ thì… đến lượt cô xuyên qua.

    Mở màn kiểu trời sập là đây?!

    Chưa dừng ở đó, cô còn là thiên kim giả trong vở kịch chân – giả thiên kim.

    Thiên kim thật Lục Yến Yến chỉ là một bạch liên hoa, mà còn là trọng sinh.

    Trong những ngày Thịnh Ý xuống nông thôn, Lục Yến Yến liên tục gây chuyện, bày mưu hãm hại cô.

    Với Thịnh Ý, mấy trò chỉ là muỗi đốt inox.

    Bị phái gây khó dễ? Không — IQ EQ đều online, gây khó dễ thì thu phục thì thu phục, thu phục thì… cho bay màu.

    Chơi trò đầu độc trong bóng tối? Càng sợ!

    Cô là thừa kế đỉnh cấp gia tộc y học thế kỷ 21 bồi dưỡng, Đông y Tây y đều tinh thông, tinh trong giới trẻ —

    hại cô ư? Nằm mơ !
xuyên thành chị gái của nam chính FULL

Xuyên Thành Chị Gái Của Nam Chính

Tôi xuyên thành người chị kế độc ác của nam chính.

Theo lý mà nói, tôi nên cẩn thận lấy lòng nam chính, dựa vào sự ủng hộ của cậu ấy.

Nhưng mà... tôi là chị gái cơ mà?

Trời nóng, tôi gác chân lên, không chút e dè, tự nhiên mà ra lệnh: "Đi lấy cho chị cây kem!"

Nam chính: "… Ồ."

Trời lạnh, tôi cuộn tròn trong chăn, gọi cậu ấy: "Chị muốn ăn dâu tây ~"

Nam chính: "… Được."

Sau này, có một boss lớn làm mưa làm gió trên thương trường, và người đứng đầu trong danh bạ điện thoại của hắn được ghi chú là: Chị gái xinh đẹp.

...