{{ msgSearch }}

Tàng kinh các

Vui lòng đăng nhập để sử dụng tính năng này!

Sắp xếp:
một cuộc cưới thay, một lần gả thế FULL

Một Cuộc Cưới Thay, Một Lần Gả Thế

(Văn án)

Ca ca ta đào hôn ngay trước ngày thành thân.  

Không còn cách nào khác, ta buộc phải giả danh ca ca, thay mặt thành hôn cùng hảo tỷ muội từ thuở nhỏ.  

Nhưng khi lớp khăn voan đỏ được vén lên, khuôn mặt lộ ra lại không phải tân nương ta quen thuộc, mà là...  

Ca ca của nàng ấy!  

Người này không ai khác chính là Tiểu Tướng quân Bùi Văn Khánh lừng lẫy, danh tiếng vang dội khắp đất Lương Châu!  

Lúc này, gương mặt thanh tú, điển trai của Bùi Văn Khánh vẫn điềm nhiên như không, giọng nói được bẻ cao vờ làm nữ nhân, cất lời:  

“Phu quân, nên uống rượu giao bôi thôi.”  

Ta: ???  
một giây vô tình là cả đời FULL

Một Giây Vô Tình Là Cả đời

Tôi là một nữ kỹ thuật viên mù. Trong lúc làm cứu ngải, tôi lỡ tay làm bỏng… cái “đầu ti” nhỏ trước ngực của vị khách SVIP.

Vệ sĩ của anh ta lập tức muốn “xử lý” tôi ngay tại chỗ.

Tôi sợ đến run rẩy toàn thân, buột miệng nói ra một câu điên rồ: “Thưa tiên sinh… ngài có cần thận không?”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Giây tiếp theo, giọng đàn ông trầm thấp vang lên, mang theo chút ý vị trêu đùa:

“Thả cô ấy ra. Tôi muốn… nói chuyện với cô ấy về quả thận của tôi.”
mưa đúng lúc FULL

Mưa đúng Lúc

Kỳ Hàn là một công tử phong lưu có tiếng.

Anh ta đối xử tốt với mọi cô bạn gái, muốn gì cho nấy.

Ngoại trừ kết hôn.

Mọi người đều biết, anh ta và mối tình đầu chia tay, đến giờ vẫn không cam lòng.

Không thể đi đến bước đó với những cô gái khác.

Tháng thứ năm tôi ở bên anh ta, gia đình thúc giục rất gấp.

Tôi đành nói lời chia tay với anh ta: "Nghe nói mối tình đầu của anh cũng sắp về rồi, chúc mừng nhé."

Anh ta cười: "Ừm."

Tối hôm đó, bạn bè tổ chức tiệc độc thân cho anh ta.

Bữa tiệc rất lớn, cũng rất náo nhiệt, có người nhắc đến tôi: "Kỳ ca, hình như em vừa thấy Trình Sênh, bên cạnh còn có một người đàn ông đi cùng, khá đẹp trai."

Lời vừa dứt, mọi người đều hóng chuyện, ồn ào cả lên.

Kỳ Hàn lại đột nhiên nổi giận, dập tắt điếu thuốc trong tay, cười lạnh: "Là cô ta nói muốn ở bên nhau, cũng là cô ta đòi chia tay.

Dưới gầm trời này làm gì có chuyện tốt như vậy?"
mỹ nhân bệnh tật trà xanh "sát" điên rồ [mau xuyên] FULL

Mỹ Nhân Bệnh Tật Trà Xanh "sát" điên Rồ [mau Xuyên]

Thời Nguyệt khi chết vì bệnh tật thì hệ thống Trà Xanh trói buộc để thực hiện các nhiệm vụ công lược.

Hệ thống Trà Xanh: "Dựa theo tư liệu hệ thống, thế gian đều yêu xanh. Từ hôm nay ký chủ bắt đầu nghiên cứu các kỹ năng cần thiết của xanh: giả thanh thuần, đóng vai yếu đuối, giọng nũng nịu."

Thời Nguyệt tao nhã mím môi, nhẹ nhàng lắc đầu. Trong giới danh viện ai cô, cô xuất danh môn, khí chất vô song, dáng vẻ tuyệt thế, vô đàn ông coi là "đóa hoa đỉnh núi tuyết" khó lòng hái ...

Hệ thống Trà Xanh: "Hoàn thành tất cả nhiệm vụ, ký chủ thể trọng sinh."

Thời Nguyệt lật mặt trong một giây: "Chơi luôn."

Hệ thống Trà Xanh: "..."

Các thế giới nhiệm vụ (Arc):

1. Làm xanh ở học viện quý tộc: Gặp đại sư giám định xanh cấp độ tối đa thì ?

Thời Nguyệt: Cứ chiến thôi.

2. Trà xanh hào môn gãy cánh: Làm gãy chân nam chính.

Thời Nguyệt: "Anh ơi, em cố ý , em ngờ chân dễ gãy như thế."

3. Làm xanh trong show hẹn hò: Cùng thanh mai trúc mã "oan gia" cá mặn trong show.

4. Mỹ nhân bệnh tật xanh ở thập niên 80: Trà xanh nhỏ hôm nay tẩy trắng ? —— Chưa.

5. Làm xanh trong giới giải trí: Chiêu trò thế của xanh.

6. Nàng tiên cá xanh nghịch tập: Công chúa nhân ngư bình thường bỗng chốc nổi đình đám.

7. Chị gái xanh của nữ chính: Là em gái bảo chị đến tán tỉnh đấy, thực chị chồng .

8. Đại lão mạt thế lặp lặp yêu : Chào mừng bước lên con đường lối thoát là yêu .

9. Thật thiên kim đoản mệnh: Anh chỉ là quá yêu thôi, gì chứ?

10. Trà xanh nhỏ phế vật ở tinh tế: vẫn còn thể "sống dai" thêm chút nữa.

11. Cô chỉ là em gái : Anh chỉ là trai .

12. Tân Ma tôn và chú chó trung thành của nàng: Trẻ con mới chọn lựa, lớn lấy hết.

13. Trở thành thím của nam chính.

14. Cầu xin quốc gia phát cho một Omega [Nữ A Nam O].

Tóm tắt một câu: Khi diễn vai xanh, các cũng đấu .
năm đó anh ấy đợi tôi FULL

Năm đó Anh ấy đợi Tôi

Văn án:

Ngày tôi và trúc mã công khai, thần đồng cờ vây đã tự sát.

Ngày hôm đó, thần đồng cờ vây Tống Ngọc tự sát.

Các phóng viên phát hiện trong thư phòng của cậu ấy chất đầy thuốc chống trầm cảm, cùng với bức tranh chân dung tôi được ghép từ những quân cờ trắng đen.

Giáo viên của cậu ấy nghẹn ngào nói: "Đứa trẻ này mười hai tuổi đã mất cả cha lẫn mẹ, Trần Chi Chi, em là người duy nhất cậu ấy còn lưu luyến trên thế gian này..."

Mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở lại ngày thua trò chơi "Thách hay Thực hiện", bạn trai ngầm của Triệu Tinh Vũ đang hớn hở đề nghị: "Hay là hai đứa đăng bài công khai nào."
nghe tiếng lòng con gái, người mẹ hướng xã hội cầm dao sát phạt tứ phương FULL

Nghe Tiếng Lòng Con Gái, Người Mẹ Hướng Xã Hội Cầm Dao Sát Phạt Tứ Phương

[Đọc tâm thuật + Thập niên + Xuyên thư + Pháo hôi + Không gian + Chuyện vụn vặt hàng ngày]

Sau ca sinh khó, Phàn Thanh Nhất bỗng nhiên khả năng tiếng lòng. Từ đó, cô phát hiện cả gia đình thực chất đều là những "vật hy sinh" (pháo hôi) trong một cuốn tiểu thuyết thời đại.

Trong cốt truyện đó:

Nữ chính nguyên tác đánh cắp "bàn tay vàng" của cô.

Con gái nhỏ cắt thận, con gái lớn đẩy xuống nước, con gái thứ hai tông xe chết!

Bản cô tống viện tâm thần, hành hạ đến chết.

Người chồng vì báo thù cho bốn con mà nam nữ chính hãm hại, chết thảm nơi đầu đường xó chợ.

Trong khi đó, nam nữ chính sống hạnh phúc, dùng tài sản của cô để phát đạt, danh lợi song thu. Cả nhà chồng thiên vị cùng những kẻ hãm hại gia đình cô đều hưởng vinh hoa phú quý. Chỉ duy nhất gia đình năm của cô là ai kết cục .

Vì , khi chuyện bắt đầu :

Khi chồng đe dọa: "Đồ vịt giời, tao bóp chết nó còn tiết kiệm lương thực cho nhà... Mày mà dám để thằng Hai , tao bán sạch ba đứa con gái mày!" — Cô lập tức mách chồng. Người chồng rõ sự thật, trực tiếp về đập nát cái nhà nội đó, dạy cô rằng: Bất kể là ai, họ đối xử với thế nào, trả thế .

Khi chị dâu vô lý, kéo cả làng đến gây sự: "Con gái mày đánh con trai tao thương, mày đánh chết chúng nó để trút giận cho con tao..." — Cô cũng chẳng thèm đạo lý nữa, cầm ngay dao phay xông lên chiến luôn!

Khi nữ chính nguyên tác đòi hỏi: "Thím Hai, cháu thích chiếc nhẫn của thím, thím tặng cho cháu nhé?" — Cô từ chối thẳng thừng, nhỏ máu nhận chủ, mở gian và bắt đầu con đường kinh doanh kiếm tiền.

Cô là sợ xã hội, nhưng cô cũng là một . Kiếp "pháo hôi" cô nhận! Kẻ nào dám động đến con cô, cô sẽ cầm dao sát phạt tứ phương!

Cuối cùng, cô con gái nhỏ xuyên thư ngây : Mẹ ruột từ một sợ giao tiếp bỗng biến thành "bậc thầy ngoại giao", kinh doanh ngày càng lớn, chi nhánh mở khắp nơi. Mẹ còn vô tình ôm cả đống đất đai ở Bắc - Thượng - Quảng, trở thành đại gia trăm tỷ!

Đến cả cô bé cũng nghiễm nhiên trở thành "phú nhị đại" mà vạn ngưỡng mộ.
ngọc túc FULL

Ngọc Túc

GIỚI THIỆU:

Ta thay tiểu thư gả cho vị thế tử bị mù hai mắt.

Đêm tân hôn, hắn sai người buộc vào mắt cá chân ta một chuỗi chuông nhỏ.

Ta cứ nghĩ hắn vì mù lòa nên phòng bị ta.

Thế nhưng về sau, đêm nào chuỗi chuông đó cũng bị hắn làm rung lên leng keng mãi không ngừng.

Ta nhịn không được mà hỏi:

"Chẳng phải nói thế tử gia mang trọng bệnh, chẳng còn sống được bao lâu ư? Cớ sao lại tinh lực dồi dào đến vậy?"

Đôi mắt trống rỗng của hắn bỗng trở nên sắc bén, nhẹ vén những sợi tóc ướt mồ hôi trên trán ta, khẽ nói:

"Yên tâm, vi phu tuyệt đối sẽ không để nàng phải thủ tiết."
người chồng hào môn yếu đuối của tôi FULL

Người Chồng Hào Môn Yếu đuối Của Tôi

Editor: Chanh nè

Giới thiệu:

Sau khi video mắng chửi người khác suốt hai tiếng đồng hồ mà không trùng lặp một từ ngữ tục tĩu nào của tôi trở thành hiện tượng mạng, một quý bà đã tìm đến tôi.

"Một tháng mười triệu tệ, gả cho con trai tôi."

Tôi định mở miệng mắng bà ta là kẻ lừa đảo thì nghe thấy quý bà ấy vừa lau nước mắt vừa nói:

"Thằng bé tính tình hiền lành, sau khi gặp tai nạn thường bị người ta bắt nạt, cái miệng lưỡi này của cô, rất thích hợp để bảo vệ nó."

Trong bữa tiệc, nhìn thấy người đàn ông tuấn tú ngồi trên xe lăn bị chế giễu, nhục mạ mà im lặng không dám lên tiếng, tôi động lòng trắc ẩn, gật đầu đồng ý.

Cho đến một ngày, tôi bắt gặp người chồng bệnh tật yếu đuối của mình, cao cao tại thượng ngồi ở vị trí đầu, ánh mắt đầy uy nghiêm, lạnh lùng nhìn đám người bị anh chơi đến phá sản quỳ trên mặt đất cầu xin.

Khoan đã, mẹ chồng yêu quý của con ơi, mẹ chắc chắn là con trai của mẹ, yếu đuối không thể tự chăm sóc bản thân sao?

---
ngươi cũng giả vờ à? FULL

Ngươi Cũng Giả Vờ à?

Ta sinh ra đã là một kẻ lắm lời, mẫu thân cầu một lá bùa khiến ta thành kẻ câm, phải đến sau mười sáu tuổi mới có thể khôi phục.

Đêm tân hôn, ta thấy Phu quân và Thái tử phi đang quấn quýt không rời trên giường hỷ của ta.

Ta chậm rãi lùi lại, va vào người Thái tử.

Hai người trong phòng giật mình nhưng lại thở phào nhẹ nhõm.

"Không sao, chính thê ta này là một kẻ câm, còn không biết chữ, nàng ta có thể nói gì?"

"Đôi mắt Thái tử mù, không thấy gì."

Ta lẳng lặng đẩy Thái tử đang ngồi trên xe lăn rời đi.

Trong bóng tối, hắn nói: "Đồ câm nhỏ, đi sai đường rồi."

Ta nói: "Xin lỗi nha..."

Hai ta đồng thời im lặng.
nhìn thấu hồng trần

Nhìn Thấu Hồng Trần

An An Dịch
Hôn sự của ta bị mẫu thân trao cho đường tỷ.

Bà nói rằng ta không đủ xinh đẹp, không đủ thông minh lanh lợi, rằng đường tỷ xứng đáng gả vào Hầu phủ hơn.

Nếu đã vậy, thì cứ để nàng ta nhận mối hôn sự này đi.

...
niên niên hữu kim triêu FULL

Niên Niên Hữu Kim Triêu

GIỚI THIỆU

Sau khi được nhà họ Lục nhận nuôi, Lục Nghiễn trở thành vị hôn phu của ta, nhưng mãi vẫn không chịu cưới.

Hắn chê tay ta thô ráp vì ngày ngày xay đậu, lại chẳng biết ngâm thơ đối câu.

Đến khi hắn lên kinh ứng thí, thì nhà họ Tạ bỗng nhiên kéo đến, nói rằng năm xưa từng cùng nhà họ Lục lập lời hôn ước với nữ nhi Lục gia. 

Tiểu cô nương nhà họ Lục biết chuyện, suýt nữa khóc ngất trên giường.

“Cái tên Tạ Tam Lang ấy suốt ngày đấu gà dắt chó, là kẻ ăn chơi nổi tiếng đất Lăng Châu! Muội không lấy đâu!”

Ta thở dài, đề nghị:

“Hay là... để ta thay muội?”

Dù sao... cũng phải đổi phu quân rồi.
nữ phụ có đao dài bốn mươi mét [thập niên 70] FULL

Nữ Phụ Có đao Dài Bốn Mươi Mét [thập Niên 70]

Đinh Quả một cuốn tiểu thuyết niên đại mà thấy buồn nôn. Nhân vật nữ phụ trong đó trùng tên trùng họ với cô, thiết lập nhân vật là một "Thánh Mẫu": hết lòng vì gia đình, tiếc hy sinh bản gả cho kẻ ngốc chỉ để trải đường cho nữ chính. Cô tức giận để đánh giá tiêu cực và mắng mỏ thậm tệ.

Ai ngờ mở mắt , cô trở thành Đinh Quả trong sách. Đối diện là bố nguyên chủ đang lải nhải khuyên cô gả cho kẻ ngốc, lặp cuộc đời bi kịch của nữ phụ. Đinh Quả xắn tay áo, đập nát cái thiết lập nhân vật Thánh Mẫu đó. Gả cho kẻ ngốc? Ai đề nghị thì đó mà gả!

Trong phòng ngủ, cô bóp cổ chính , đe dọa hư một cách âm hiểm: "Tao cần là cái loại tổ tiên mười tám đời tuyệt tự nào đưa tao đến đây, nhưng hãy vểnh cái lỗ tai chó của mày lên mà cho kỹ: Không hệ thống, bàn tay vàng thì tao tự tử! Lão tử đếm đến ba. Ba, hai..."

[Đừng mắng nữa, đừng mắng nữa, hệ thống 'Tiêu Hao Bên Ngoài' đang kích hoạt, xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi...]

[Tôn chỉ của hệ thống: Thay vì tự hành hạ bản , hãy hành hạ khác!]

[Thông qua việc khiến khác suy sụp (nội hao), ký chủ thể nhận điểm tích lũy để đổi vật phẩm trong cửa hàng.]

Đinh Quả mỉm , mài đao xoèn xoẹt. Nhát đao đầu tiên chém thẳng hệ thống nhà , túm lấy nó lột sạch bốn túi quà tân thủ, ép hệ thống đến mức tự bế, đóng góp n-điểm tích lũy.

Nhát đao thứ hai chém nữ chính trong sách. Khi truyện, cô ghét thứ nhất là nữ phụ nguyên , thứ hai chính là Đinh Niệm Quân. Giờ đối mặt , lột mặt nạ giả tạo của ả thì thật với chuyến xuyên .

Nhát đao thứ ba chém ai đây? Có quá nhiều "cừu non" chờ thịt: Bố nguyên chủ thiên vị, gã chồng cũ của nguyên chủ (vốn là "ánh trăng sáng" giả tạo)... Cô trực tiếp vạch trần những lời dối, khiến họ trở mặt thành thù, cấu xé lẫn . Đám em trai em gái vô ơn cũng chỉ là cá thớt của cô.

Trong khi đám "cừu non" loạn, cô thỉnh thoảng cầm đao "tỉa tót" một chút, khiến mối quan hệ gia đình vốn lung lay càng thêm sóng gió. Khi họ rơi trầm mặc tự bế, Đinh Quả điểm tích lũy tăng vọt trong hệ thống mà vui sướng đến lăn lộn. Điểm đều là tiền tươi thóc thật, thể đổi vật chất nha! Một cân thịt lợn 8 điểm, thịt bò 7 điểm, một cái bánh bao nhân thịt 1 điểm... Mỹ vị nhiều vô kể, cô giỏi nấu nướng, ăn hết, thực sự ăn hết!

Đinh Quả "sát phạt" đến điên cuồng, gia đình nguyên chủ thì sắp hành hạ đến phát điên. Cô quyết định để đám cừu gian hồi phục, đợi béo thịt tiếp, thế là cô bắt xe thẳng lên Thủ đô. Tiện tay "trấn lột" của hệ thống một căn tứ hợp viện hợp pháp để tới xem thử.

Vừa chắp tay lưng bước cửa, chẳng may , tường ... trộm?

Bùi Triệt cầm cái diều lấy xuống từ cây nhà hàng xóm, đúng lúc chủ nhà cửa. Anh bờ tường, tiến thoái lưỡng nan, đỏ mặt giải thích: "Xin , diều mắc cây ngô đồng nhà cô, leo lên lấy... chỉ giẫm mặt tường thôi, nhà cô ."

Đinh Quả gương mặt trai bức , âm thầm thu hồi thanh đao dài bốn mươi mét, dịu dàng hỏi: "Không , bờ tường đau mông ? Lát nữa trải thêm tấm đệm..."

Bùm, tường biến mất, phía bên vang lên tiếng kêu thảng thốt.

Buổi trưa, Bùi Triệt khập khiễng xách một phần cá chép kho đến xin : "Vừa thật mạo quá, cô sợ chứ?" Đinh Quả món cá: "Anh ?" Bùi Triệt gật đầu.

Cô nguyên liệu, tay nghề, hai cách một bức tường phối hợp vô cùng ăn ý. Đinh Quả vốn tưởng đây chỉ là một bạn đầu bếp trai nhưng gia thế bình thường. Cho đến khi bàn chuyện cưới hỏi, cô thấy vị hôn phu mà Đinh Niệm Quân dùng cả đời nguyên chủ mới tranh giành , đang cung kính khom lưng cúi đầu lưng Bùi Triệt, gọi một tiếng: "Anh Triệt!"
nuôi ong tay áo, vứt cáo ra đường

Nuôi Ong Tay áo, Vứt Cáo Ra đường

Tôi trọng sinh rồi. Trọng sinh về đúng cái ngày tôi nhận nuôi đứa con trai “bạch nhãn lang” ấy.





Gió rét gào thét, bên tai vang lên tiếng khóc xé lòng của một đứa trẻ sơ sinh.





Tôi bỗng nhớ ra, hôm nay, người chồng yêu quý của tôi đã đặt đứa con riêng của anh ta trên con đường tôi thường đi làm về.





Anh ta biết tôi chắc chắn sẽ không nhẫn tâm bỏ mặc, chỉ cần tôi bế đứa trẻ về nhà, anh ta sẽ có thể thuận thế đề nghị nhận nuôi, biến nó thành con hợp pháp của chúng tôi.





Kiếp trước, anh ta đã thành công.





Nhưng hiện tại, tôi không chút do dự quay người rời đi.





Khi biết được đứa trẻ này vì bị bỏ ngoài trời lạnh quá lâu nên bị viêm phổi, sốt cao không dứt, về sau rất có thể sẽ bị tàn tật, tôi đã cười ra nước mắt.





Điều tôi không ngờ tới hơn chính là, đứa con trai “bạch nhãn lang” kiếp trước của tôi cũng đã trọng sinh vào cơ thể đứa trẻ này, sắp sửa trải nghiệm cuộc sống mà đáng lẽ ra nó nên có.





 
phu quân mặt q.u.ỷ ôn nhu FULL

Phu Quân Mặt Q.u.ỷ ôn Nhu

Nghe nói nam nhân muốn cùng tỷ tỷ thành thân dáng dấp xấu vô cùng.

Là người man di, dáng người thô kệch, má phải còn có một vết sẹo dài bằng ngón tay cái.

Tỷ tỷ không muốn gả, đem ta nhét lên kiệu hỉ.

Về sau phu quân xưng đế, đem ta sủng lên tận trời.

Tỷ tỷ lại hối hận rồi, nàng muốn ta đem phu quân trả lại cho nàng ấy......
phu quân ta cực kỳ thích ghen FULL

Phu Quân Ta Cực Kỳ Thích Ghen

Năm ta mười hai tuổi, ta nhập phủ nhà họ Tống, được định sẵn làm vị hôn thê của Tống Dục.

Ta theo bá mẫu học tập thi thư lễ nhạc, học xem sổ sách, học gảy bàn tính.

Còn Tống Dục thì theo bá phụ chinh chiến nơi biên ải, dốc lòng vì quốc gia.

Năm Vĩnh Định thứ ba, đại quân thắng lớn, Tống Dục phong danh lẫy lừng, được tôn xưng là Chiến Thần Tướng quân.

Ngày hắn khải hoàn trở về kinh thành, ta theo bá mẫu đi nghênh đón, đặc biệt vận bộ y phục thiên thanh thêu mây mà hắn yêu thích nhất.

Thiếu niên cưỡi ngựa ngang qua phố phường, phong tư tuấn dật, ý khí hào sảng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Trong khoảnh khắc ấy, tựa như khuynh đảo con tim của bao nữ tử kinh thành.

Trái tim ta cũng không kìm được mà lỡ một nhịp.

Bảy năm thầm mến, cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể đón lấy tia sáng hy vọng.

Thế nhưng đêm khuya hôm đó, dưới ánh trăng bàng bạc, Tống Dục đứng nơi tiền viện, bóng lưng cao lớn lạnh lẽo.

Hắn quay lưng về phía ta, chậm rãi thốt ra từng chữ, lạnh nhạt vô tình, mà mỗi lời tựa như lưỡi dao, đâm thẳng vào lòng ta:

“Lăng Từ Khê, ta không thích nàng. Hôn ước giữa ta và nàng, từ nay hủy bỏ."

Ta cắn răng, nước mắt rưng rưng, từng chữ từng chữ ép ra từ cổ họng:

"Chàng từng nói, ngày sau khải hoàn trở về, sẽ cưới ta làm thê tử."

Hắn khẽ cười, giọng điệu lạnh nhạt như gió đêm:

"Chỉ là lời nói đùa thuở thiếu thời, không thể coi là thật."

Ta run giọng thì thào, tựa như muốn níu giữ chút tàn tro cuối cùng:

"Nhưng ta đã coi là thật..."
phu quân ta là đồ tể mặt quỷ

Phu Quân Ta Là đồ Tể Mặt Quỷ

Ta là nha hoàn hầu hạ tiểu thư nhỏ trong Hầu phủ.

Nhờ việc Hầu gia ưa chuộng phong nhã, nên dù thân phận thấp kém, ta cũng được ban cho cái tên dễ nghe – Thanh Tụng.

Tuyên Bình Hầu nổi tiếng phong lưu, hành sự phóng túng, không thiếu chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng khổ nỗi Hầu phu nhân lại là người khó đối phó.

Trước khi bước chân vào Hầu phủ, mẫu thân từng dặn dò ta: “Con gái à, sau này vào nhà người ta làm nô tài, phải nhớ cúi đầu, che khuất khuôn mặt mình. Đừng để người khác để mắt tới sẽ rước họa vào thân.”

Đó là lời cuối cùng mẫu thân nói với ta trước khi bà nghẹn ngào bán ta đi.

Suốt mười năm qua, câu nói ấy luôn in sâu trong tâm khảm, ta không dám quên nửa chữ.

Ta đã cẩn trọng ẩn nhẫn suốt mười năm, chẳng ngờ cuối cùng vẫn vì dung mạo này mà gặp tai họa.

Một hôm, Hầu phu nhân nhìn chằm chằm ta hồi lâu rồi cười lạnh, nói: “Sao trước giờ ta chưa từng để ý, tiểu nha đầu này càng lớn càng xinh đẹp. Dung nhan thế này, gả cho tên đồ tể mặt quỷ ngoài phố thì vừa khéo, biết đâu lại áp chế được mấy phần sát khí giết người của hắn.”

Giọng nói của bà ta lạnh lùng như lưỡi dao: “Nghe cho kỹ, đây là mệnh lệnh của bản phu nhân. Nếu ngươi dám trái ý, cả đời này cũng đừng mong thoát khỏi thân phận nô lệ.”

...